Truyện Audio Hay || Duyên Cũ Không Ngờ Là Duyên Số || Thiên Thần Dắt Truyện
#kechuyen #ngontinh #nauankechuyen #Truyenaudio #kechuyentiktok #truyenhay #mukbang#kênhkểchuyện #chuyệnaudio #nghekểchuyện #truyệnaudio #chuyệndêmkhuya #truyệndài #truyệnngắn #nghevàcảmnhận #truyệntâmlý #truyệnxãhội #kểchuyệnđêmkhuya #truyệnhay #truyệnhaymỗingày #radioonline #chuyệnhay #truyệnhưđời #tâmsựđêmkhuya #giảitrícuốingày #giọngđọctruyềncảm #nghevăngủ #truyệnnghetrướckhingủ #audiohay #truyệncảmđộng #truyệnđờithật #tâmsựcuộcsống #giọngđọchay #kểchuyệnmỗingày #truyệnhưthật #truyệnvềđờisống #truyệnnghehay #truyệntìnhcảm #truyệntâmlýxãhội #kểchuyệnonline #nghetruyệndêm #tâmtìnhđêmkhuya #tâmsựmỗiđêm #kểchuyệntiktok #truyệnaudiohay #ngủngonvớitruyện #truyệncuộcsống #nghetâmsự #audiochuyệndời #truyệnbuồnbuổitối #kểchuyệnxãhội #nghetruyềnonline #giọngđọcdễngủ #chuyệnxãhội #tâmlýxãhội #radioaudio #audiotruyệnngắn
#kechuyen #ngontinh #nauankechuyen #Truyenaudio #kechuyentiktok #truyenhay #mukbang#kênhkểchuyện #chuyệnaudio #nghekểchuyện #truyệnaudio #chuyệndêmkhuya #truyệndài #truyệnngắn #nghevàcảmnhận #truyệntâmlý #truyệnxãhội #kểchuyệnđêmkhuya #truyệnhay #truyệnhaymỗingày #radioonline #chuyệnhay #truyệnhưđời #tâmsựđêmkhuya #giảitrícuốingày #giọngđọctruyềncảm #nghevăngủ #truyệnnghetrướckhingủ #audiohay #truyệncảmđộng #truyệnđờithật #tâmsựcuộcsống #giọngđọchay #kểchuyệnmỗingày #truyệnhưthật #truyệnvềđờisống #truyệnnghehay #truyệntìnhcảm #truyệntâmlýxãhội #kểchuyệnonline #nghetruyệndêm #tâmtìnhđêmkhuya #tâmsựmỗiđêm #kểchuyệntiktok #truyệnaudiohay #ngủngonvớitruyện #truyệncuộcsống #nghetâmsự #audiochuyệndời #truyệnbuồnbuổitối #kểchuyệnxãhội #nghetruyềnonline #giọngđọcdễngủ #chuyệnxãhội #tâmlýxãhội #radioaudio #audiotruyệnngắn
Danh mục
😹
Vui nhộnPhụ đề
00:00Tôi là nữ phụ độc ác trong một bộ chuyện học đường
00:02Ban đầu, vì yêu mù quáng mà tôi dần trở nên hắc hóa
00:05Sau đó bị nam chính trả thù
00:06Chết thảm nơi đầu đường xóa chợ
00:07Nhưng rồi tôi tỉnh ngộ
00:09Chập, mấy chuyện yêu đương chết người này
00:11Các người cứ việc tự mà dây dưa
00:12Tôi rút lùi đây
00:13Kết quả, nam chính lại không cam tâm
00:15Vì như bây giờ ắn đang làm nhà mãi không thôi
00:18Tôi chẳng buồn để ý
00:19Chỉ cúi đầu đá mấy viên sỏi trên đường chơi
00:21Hắn độc thoại một lúc
00:22Giọng trật trầm xuống
00:23Tống hoan, đừng dở cái trò giả vờ hờ hững để thu hút này nữa
00:26Tôi phát bực, ngừng đầu nhìn hắn thẳng thừng nói
00:28Triệu Văn Vũ, cậu sủa gì đấy
00:30Ánh mắt hai người chạm nhau mấy giây
00:32Hắn định đưa tay nắm càm tôi
00:33Theo phản dạng, tôi né tránh
00:35Động tác hụt hẳn, ánh mắt Triệu Văn Vũ thêm phần khó chịu
00:38Nhưng hắn nhanh chóng giấu đi
00:39Giọng điệu ngạo mạn
00:40Nếu cậu muốn dùng cách này để thu hút sự chú ý của tôi
00:42Thì cậu thành công rồi đấy
00:44Tôi đứng khượng lại, nghiêm túc góp ý
00:46Tự luyên quá mức là một căn bệnh, cần chữa
00:48Ánh mắt hắn lé lên vẻ khinh bì, cười khẩy, miệng cứng đấy
00:51Ai trong trường này chẳng biết cậu thích tôi
00:53Cũng đúng
00:53Trước kia, chỉ cần Triệu Văn Vũ gọi, tôi liền xuất hiện ngay
00:56Gió to mưa lớn cũng chẳng ngăn được
00:58Còn tận tụy hơn cả shipper
01:00Lôi liếm triệt để này khiến tôi và hắn thường xuyên góp mặt trên diễn đàn trường
01:03Cho đến giờ vẫn là đề tài tán gẫu sau bữa ăn của mọi người
01:06Nhớ lại những chuyện cũ
01:07Lòng tôi như bị thứ gì đó đè nặng, nghẹn đến khó chịu
01:10Không muốn tiếp tục dính dáng gì nữa
01:11Tôi quay đầu bỏ đi
01:12Vừa tới cổng trường, chưa kịp thở đã bị cuộc trò chuyện của hai nữ sinh bên cạnh thu hút
01:16Cô gái xinh đẹp theo đuổi Lục Tử An nửa năm nay lại bị từ chối rồi
01:19Tờ hóng drama đến tê cả người rồi đấy
01:21Mà cô ta vẫn chưa chịu bỏ cuộc ả
01:23Chưa đâu, Lục Tử An lạnh như điều hòa thành tinh
01:26Hay là chọn Triệu Văn Vũ không tốt hơn sao
01:28Đẹp trai lại giàu
01:29Lục Tử An tuy không có tiền, nhưng người ta giỏi mà
01:31Chưa từng rớt khỏi vị trí số một khối
01:33Không biết cô gái nào mới có thể hái được đoá cao lãnh trì hòa này
01:36Nghe xong mấy lời tám chuyện, tôi lên xe
01:39Điểm đến là quán ba nhẹ do bạn thân mở
01:41Nhiệm vụ chính, dài sâu
01:42Thấy người không cũng buồn
01:44Tôi bảo quản lý gọi một ca sĩ có giọng hát trong trẻo đến
01:46Khoảng 5 phút sau, cửa phòng bao bị đẩy ra
01:48Một bóng người cao giáo như cây dương non bước vào
01:51Kèn theo đó là hương thơm nhạt nhạt của Tiểu Thụy Lan
01:53Tôi theo phản xã quay đầu lại
01:55Khi tầm mắt chạm đến gương mặt thường xuyên xuất hiện trên bảng vinh danh của trường
01:58Tôi không kìm được mà kêu lên
01:59Lục tử an
02:00Có vẻ cậu ấy cũng không ngờ lại gặp người quen trường học ở đây
02:02Gương mặt thường ngày luôn bình thản nay thoáng chút xứng sở
02:05Vài giây sau, cậu giấu đi cảm xúc
02:07Bình tĩnh hỏi, muốn nghe bài gì
02:09Tôi chẳng có bài nào cụ thể
02:10Liên nhường quyền lựa chọn cho cậu, cậu hát gì cũng được
02:13Vừa cất giọng, tôi đã bị chấn động
02:15Giọng hát trong trẻo lạnh lẽo như nước soda vị bạc hà
02:17Khiến ngọn lửa trong lòng tôi tắt ngấm
02:19Hết một bài, tôi ngừng đầu
02:21Vỗ tay kiểu hải cầu, đẹp trai, học giỏi, hát hay
02:23Ông trời rốt cuộc là ghét cậu ở điểm nào vậy
02:26Trước lời khen, lục tử an vẫn giữ gương mặt lãnh đạm như cũ
02:29Cậu ấy gật đầu cảm ơn
02:30Rồi tiếp tục hát
02:31Tôi nhìn đường nét gương mặt không chút tì vết ấy
02:33Trật rơi vào suy tư
02:34Trong chuyện, lục tử an không được nhắc đến nhiều
02:37Chỉ nói cậu sau này sẽ trở thành đại lão trong giới trí tuệ nhân tạo
02:39Cậu đến quán ba hát là vì người thân duy nhất đang bệnh nặng
02:42Cần tiền chữa trị
02:43Mà đúng lúc tôi lại đang thiếu một gia sư
02:45Đợi cậu ấy hát xong, tôi thử dò hỏi
02:47Nếu tôi có cách kiếm tiền nhanh hơn, cậu có muốn thử không
02:50Gương mặt lục tử an tối lại
02:51Giọng lạnh như băng, xin lỗi
02:53Tôi bán nghệ chứ không bán thân
02:54Tôi đơ toàn tập
02:55Khoan đã, tôi không có ý đó mà
02:57Nhưng còn chưa kịp giải thích, cậu đã đi mất
03:00Bước chân gấp gáp, như thế ở thêm chút nữa là tôi sẽ xông vào cậu ấy vậy
03:03Muốn làm rõ mọi chuyện, sáng thứ bảy tôi dậy sớm
03:06Đến tìm cậu
03:06Hẻm nhỏ trong khu nhà trọ chật hẹp
03:08Xe không vào được, đành phải đi bộ
03:10Mặt đường cũ kỹ, lồi lõm gồ ghề
03:12Gần đây mưa liên tục, nơi này đầy vũng nước đen ngòm
03:15Tôi cẩn thận từng bước, chỉ sợ sợ sể một cái là ướt sũng cả dày
03:18Tìm được số nhà của lục tử an rồi
03:20Tôi đang định tiến vào
03:21Thì thấy một người đàn ông mặc mỗi áo khoác gió đi đến
03:23Tôi theo phản xạ muốn né
03:24Ai ngờ hắn ta lại mở bung áo khoác
03:26Bên trong trắng trợn, không mảnh vài che thân
03:28Xui xẻo thật, đang đi đường yên lành cũng gặp phải biến thái
03:31Đúng nút ngàn cân treo sợi tóc
03:33Một chiếc áo khoác mang hương tiểu thụy lan nhẹ nhàng phủ xuống đầu tôi
03:35Dây tiếp theo
03:36Một tiếng vật nặng rơi xuống vang lên
03:38Kèm theo đó là tiếng hét thảm thiết của một gã đàn ông
03:40Tôi bị dọa cho giật bắn bình
03:42Một chân hụt bước, ngã sấp mặt như chó gạm đất
03:44Lục tử an đỡ tôi vào trong nhà
03:46Bỗng hỏi, cậu biết heo chết như nào không
03:48Tôi theo phản xạ đáp, chết vì ngu chứ sao
03:50Mất vài giây tôi mới kịp phản ứng lại
03:52Lục tử an đang nói móc tôi
03:54Cậu ta đang vù khống tôi đấy
03:55Tôi định tính sổ với cậu, ai ngờ lại bị cậu ta ấn xuống ghế sofa, ngồi yên
03:59Thấy cậu đang lục tủ đựng đồ
04:01Tôi tò mò hỏi, cậu đang tìm gì vậy
04:03Lục tử an không trả lời
04:04Một lúc sau, cậu đưa cho tôi lọ cồn, thuốc đỏ và mấy miếng băng cá nhân
04:08Tôi đưa người, cho tôi mấy thứ này làm gì
04:10Cậu ấy đáp ngắn gọn, xử lý vết thương ở đầu gối và bắp chân cậu
04:13Tôi sợ đau, không dám tự làm
04:15Bèn gửi gắm ánh mắt đáng thương qua chỗ cậu
04:17Cậu giúp tôi được không
04:18Không biết tại sao câu nói này lại chọc trúng dây thần kinh của lục tử an
04:21Cậu ấy tức đỏ cả mặt, chừng mắt nhìn tôi
04:24Một lúc sau mới gần từng chữ
04:25Tống hoan, cậu không biết xấu hổ hả
04:27Tôi ngơ ngác, cậu lạ thật đấy
04:29Tôi nhờ cậu giúp xử lý vết thương
04:30Sao lại giống như đang trêu gẹo cậu vậy
04:32Lục tử an mặt lạnh tanh bỏ ra ngoài
04:34Tôi cúi đầu nhìn lại bộ đồ mình mặc hôm nay
04:36Áo thun ngắn tay quần sót
04:38Cả phố con gái ai cũng mặc thế mà
04:40Tôi nghĩ mãi không ra, bèn ném luôn mối bận tâm đó đi
04:43Xử lý vết thương xong, tôi gọi vọng ra ngoài
04:45Lục tử an, cậu vào đây chút
04:47Không lâu sau, cậu ấy mặt không cảm xúc
04:49Ngồi xuống sofa đối diện, có chuyện gì
04:50Tôi hắng rộng, chuyện lần trước
04:52Tôi không có ý bảo cậu bán thân, mà là muốn mời cậu làm gia sư
04:55Cậu hát ở quán ba một tháng được sáu màn
04:57Tôi trả gấp đôi, thế nào
04:59Lục tử an hơi ngập ngừng, được
05:01Từ đó, con đường học phụ đạo của tôi chính thức bắt đầu
05:03Phải nói, lục tử an là một giáo viên rất giỏi
05:06Tôi căn bản yếu, nhiều dạng bài không hiểu
05:08Cậu ấy chưa từng tỏ ra khó chịu
05:10Luôn giảng đi giảng lại cho đến khi tôi thật sự hiểu
05:12Điểm chứ duy nhất là giao quá nhiều bài tập
05:14Hôm nào không xong thì hôm sau phải nộp
05:16Tối qua có bài kiểm tra toán giữa tuần
05:18Tôi chưa kịp làm
05:19Sáng nay vội vàng cắm đầu làm, cuối cùng cũng hoàn thành
05:22Giờ ra chơi dài, tôi ôm bài đến lớp chọn
05:24Phát hiện lục tử an không có trong lớp
05:26Tôi định quay đi
05:27Triệu Văn Vũ cũng học lớp này, bị hiểu lầm thì phiền
05:29Thế nhưng, càng lo thì càng gặp
05:31Tôi vừa quay đầu, một nam sinh bên cửa sổ liền thò đầu ra
05:34Hả hê lớn tiếng, tống hoan
05:36Lại tìm Triệu Văn Vũ nữa à
05:37Nhờ công đức của cậu ta, ánh mắt cả lớp lập tức đổ rồn về phía tôi
05:41Thầy Triệu Văn Vũ xảy bước đi ra
05:42Tôi vội lấy vở bài tập che mặt, muốn chuồn lẹ
05:44Nhưng phản ứng lần này của hắn nhanh hơn trước nhiều
05:47Tôi mới chạy được hai bước, cánh tay đã bị hắn giữ chặt
05:50Dây tiếp theo, giọng hắn vang lên
05:52Tự tin và nhờ nhờ, tống hoan
05:53Tôi biết mà, lần trước cậu chỉ đang rửa trò lạt mềm bột chặt thôi
05:56Tôi hít sâu một hơi
05:57Quay đầu nói, cậu bớt tự luyến đi
05:59Tôi nói rồi, tôi không thích cậu nữa
06:01Cả đám người hóng hớt xôn xao
06:02Một vài người gan to còn chỉ trò về phía chúng tôi
06:05Triệu Văn Vũ không tin, thế sao cậu lại tìm tôi
06:08Tôi rút tay khỏi hắn, cực kỳ ghét bỏ mà trợn trắng mắt
06:10Triệu Văn Vũ, tôi chưa từng nói mình đến tìm cậu
06:13Lần này, đám đông lại nổ tung
06:14Mọi người bắt đầu bàn tán xem tôi vì ai mà thay lòng đổi dạ
06:17Sao cứ phải nghĩ theo hướng tình cảm thế
06:19Tôi không thể là một người tỉnh ngộ, muốn nghiêm túc học hành à
06:22Thật sự muốn chửi thề
06:23Tôi không muốn tiếp tục bị nhìn như động vật trong vườn thú
06:26Quay người định rời đi
06:27Đúng lúc này, Triệu Văn Vũ lao ra chắn trước mặt tôi
06:30Tôi tránh sang hai bước, mới phát hiện nữ chính đến rồi
06:32Cô ấy tên là Chu Điềm Điềm
06:34Người như tên, trông rất ngọt ngào
06:36Tóc búi nửa đầu, váy liền màu trắng, dự dàng tinh khiết
06:39Cô ấy lấy ra hộp cơm màu hồng
06:41Dự dọng nói, sang thu rồi
06:42Tớ hầm cho cậu một chén lê chưng đường phèn, mắt phổi tiêu viêm
06:45Triệu Văn Vũ nở nụ cười thương hiệu
06:47Cậu thật tốt
06:47Cô ấy nhỏ nhẹ, cậu mau uống đi, mai tớ lại hầm cho cậu
06:51Triệu Văn Vũ nắm tay cô ấy
06:52Dọng đây chiều trụ, tớ không nỡ
06:54Mấy việc này để người giúp việc làm là được
06:56Chu Điềm Điềm nhìn quanh, ngựa ngùng cuối đầu
06:58Hai người cứ thế ân ân ái ái giữa đám đông
07:00Mọi ánh mắt lại quay về phía tôi
07:02Bao gồm cả Triệu Văn Vũ
07:03Tôi bước đến trước mặt cậu bạn bên cửa sổ
07:05Cậu ta trông ngương ác, đến hạt dưa cũng quên không bóc
07:08Tôi khều khều tay cậu hai cái
07:10Tựa vào bệ cửa sổ nói, cho tôi xin ít hạt dưa được không
07:12Cậu ta ngương ngẩn gật đầu
07:14Bóc một nắm hạt dưa nhét vào tay tôi
07:15Rồi mới kịp phản ứng
07:16Ừ, khoan đã, cậu không giận à
07:18Tôi vừa bóc hạt dưa vừa đáp, có gì phải giận
07:21Phát hiện cả đám người đều sững sờ nhìn tôi
07:23Tôi nghiêng đầu lắc nhẹ
07:24Không ngờ đúng không, đến cả kẻ si tình cũng có ngày tỉnh mộng
07:27Tôi vứt tay với Triệu Văn Vũ
07:28Dục, hai người đừng ngừng lại, không thì tôi ăn hạt dưa chẳng có gì vui
07:32Mặt Triệu Văn Vũ hơi xa xầm
07:33Cậu coi chúng tôi là đang diễn kịch đấy à
07:35Tôi nhớ mày, da vẻ bất đắc dĩ
07:37Cậu muốn nghĩ thế cũng được thôi, tôi đâu cản được
07:39Triệu Văn Vũ bỗng bật cười
07:41Tôi còn tưởng hắn ta tức quá hóa cười
07:43Kết quả, hắn ta phán một câu, cậu đang ghen
07:45Tôi vừa buồn cười vừa tức, tôi ghen vì cái gì cơ chứ
07:48Hắn ta nói như đúng rồi
07:50Vì tôi đã chọn điềm điềm chứ không phải cậu
07:51Tôi biểu môi, suýt nữa muốn viết hẳn chữ khinh lên mặt
07:54Cậu tưởng mình là bảo vật hiếm có à
07:56So ra thế, tôi ăn đứt
07:57So nhan sắc, tôi chẳng kém gì cậu
08:00Nữ phụ độc ác trong chuyện, ngoài cái cục thề thảm ra
08:02Thì cái gì cũng là cấu hình cao cấp
08:03Da trắng ráng đẹp, vóc người bốc lửa, còn siêu giàu
08:06Lúc này sắc mặt triệu văn vũ đen như đáy nổi
08:08Tôi vừa ngưng nga vừa vòng qua hắn
08:10Thẳng nhiên rời đi
08:11Vừa lên qua đám đông, tôi bất ngờ thấy bóng ráng thầy giáo nhỏ của tôi
08:14Định gọi cậu ấy một tiếng
08:16Nhưng cậu lại tránh ánh mắt tôi
08:17Tôi cắn răng nghiến nhẹ hàm dưới
08:19Là đang thấy mất mặt vì quen biết tôi đấy hả
08:21Được thôi, chờ tối nay cậu đến nhà dạy kèm
08:24Tôi sẽ nói chuyện rõ ràng
08:25Trường tôi là trường tư, quản lý tương đối thoáng
08:27Ngoại trừ mấy đợt kiểm tra như vừa rồi
08:29Các tiết tự học buổi tối thường được tự do sắp xếp
08:32Một số học sinh sẽ tranh thủ thời gian này mời gia sư về dạy
08:34Chẳng hạn như học sinh tệ như tôi
08:36Chiều tối, tôi và Lục Tử An cùng về nhà
08:38Trên đường rảnh rỗi, tôi trọt trọt tay áo cậu hai cái
08:41Thầy Lục này, hôm nay đúng tròn 10 ngày cậu dạy kèm cho tôi đó
08:44Ngày đặc biệt thế này, hay là mình ăn mừng chút
08:46Lục Tử An gật nhẹ, được
08:48Tôi tò mò hỏi, cậu muốn ăn mừng kiểu gì
08:50Cậu ấy trả lời nghiêm túc đến mức tôi muốn khóc
08:52Mỗi tuần thêm cho cậu hai đề toán
08:54Tôi hoảng hồn, lập tức ôm chặt tay cậu
08:56Giọng cực kỳ nhũ nhặn, thôi thôi thôi
08:58Tôi không muốn trở thành cô gái hói đầu đâu
09:00Tôi sợ nhất là môn toán, môn học gì mà không giống cho con người học chút nào
09:03Mỗi tuần thêm hai đề nữa thì tôi có khi chết thật luôn tại chỗ
09:06Tôi than vãn suốt, vậy mà Lục Tử An chẳng thèm phản ứng
09:09Thấy lạ, tôi len lén ngưỡng đầu nhìn
09:11Ủa, mặt cậu sao đỏ thế
09:13Tôi định hỏi anh có phải không khỏe không
09:15Thì bị trừng mắt, ôm đủ chưa
09:16Tôi vội buông tay, giả vờ ho khan hai tiếng, đủ rồi
09:19Nhớ lại lần trước nhờ cậu bôi thuốc
09:21Cậu còn phản ứng như tiểu thư khuê cấp bị người ta sàm sỡ
09:24Tôi bật cười khét
09:25Lục Tử An bình thường mặt lạnh như tiền
09:26Vậy mà sao lưng lại dễ ngựng như thế
09:28Cái sự tương phản này làm tim tôi rung rinh dữ dội
09:31Mau cho tôi ăn rau dại
09:32Không ăn tí rau dại, tôi sắp trở thành não toàn yêu đương mất rồi
09:35Về đến nhà, rau dại thì không có
09:37Mà trà sữa thì có hai cốc
09:39Là tôi đặt lúc trên đường về để mừng kỷ niệm mươi ngày học kèm
09:41Lục Tử An thẳng thường tôi chối
09:43Lý do thì cực kỳ chống chế
09:44Tôi không thích đồ ngọt
09:46Tôi hừm một tiếng, vậy tôi tự uống
09:48Cậu nhắc nhở nhẹ, uống ít đá thôi, không tốt cho sức khỏe
09:51Tôi chẳng thèm nghe, ngầm mặt hùng hồn tuyên bố
09:53Tôi có thể nốc liền một lúc 20 cây kem
09:55Hai cốc trà sữa có là gì
09:56Lục Tử An thở dài, tùy cậu vậy
09:58Ăn tối xong, cô giúp việc bảo nhà có việc nên phải về sớm
10:01Tôi cho cô nghỉ phép
10:03Rồi cùng Lục Tử An lên phòng học
10:04Trong lúc học, tôi thi thoảng lại uống một ngụm trà sữa
10:07Bất trí bất giác đã hết sạch 2 ly to
10:08Đến hơn 8 giờ, bào ứng đến
10:10Bụng tôi bắt đầu đau âm ỉ
10:12Và càng lúc càng dữ dội hơn
10:13Lục Tử An đặt sách xuống, sao thế
10:15Tôi đau đến mức chán túa đầy mồ hôi lạnh
10:17Chẳng còn sức để cứng đầu nữa, bèn nhỏ rọng, đau bụng
10:20Vì trước đó cậu từng nhắc tôi
10:22Mà tính cậu lại nghiêm túc, không hay cười nói
10:24Tôi cứ tưởng sẽ bị mắng tôi tả, nên không dám ngẩn đầu
10:26Thế nhưng, cảnh tượng tôi tưởng tượng lại không xảy ra
10:29Lục Tử An chỉ lệnh nhạt hỏi
10:31Đau lắm à
10:31Tôi gục nửa người xuống bàn học, không tiện ngật đầu
10:34Đành chấp mắt mạnh mấy cái, lắm
10:36Dậy đi, tôi đưa cậu tới bệnh viện
10:38Cậu gõ nhẹ lên bàn 2 cái bằng khớt tay
10:40Giọng cậu ấy hôm nay có vẻ nhẹ nhàng hơn bình thường
10:42Hiến tôi không khỏi nghi ngờ, chẳng lẽ vì đau quá nên sinh ra ảo giác
10:45Lục Tử An mà cũng có lúc dịu dàng
10:47Nhưng tình hình mỗi lúc mực nghiêm trọng
10:48Bụng đau như có dao cứa, tôi không còn tâm trí suy nghĩ vớ vẩn nữa
10:51Lục Tử An, cậu, cậu đỡ tôi một chút được không
10:53Cậu ấy lặng lẽ bước tới, đưa tay ra
10:56Tôi bám lấy cậu, cố gắng dồn toàn bộ sức lực mới đứng dậy được
10:59Đột nhiên, chân tôi mềm nhũng, cả người nhào về phía cậu
11:02Lục Tử An không kịp phản ứng
11:03Hai chúng tôi ngã sóng xoài ra sàn
11:05Tôi nằm trên ngực cậu, lần đầu tiên phát hiện nhiệt độ cơ thể con trai cao thật
11:09Ấm áp vô cùng
11:10Thêm tư thế nằm úp giúp tôi giảm bớt phần nào cơn đau
11:12Chỉ tiếc là cơ bắp của anh căng cướng quá
11:14Tì vào hơi khó chịu
11:16Lúc này, giọng nói chầm thấp vang lên từ phía trên đầu tôi
11:18Tống hoan, cậu có thể tự dậy không
11:20Tôi lắc đầu, không thể
11:22Lục Tử An im lặng mấy giây rồi nói tiếp
11:24Vậy cậu xuống khỏi người tôi trước đã
11:25Tôi đang định làm theo thì bỗng cảm thấy một luồng ấm nóng lan ra dưới người
11:28Thôi xong, gì cả đến rồi
11:30Tôi lại mặc quần trắng
11:31Mà quần mùa hè lại mỏng nữa
11:33Sợ bị dây ra người anh, tôi vội lăn sang bên
11:35Cậu đỡ tôi dậy, ngồi sổng xuống trước mặt
11:38Lên đi, tôi cõng cậu xuống gò xe
11:39Tôi ra sức kéo áo che phần hông
11:41Rọng nhỏ như mũi, không cần đến bệnh viện đâu
11:43Tôi biết chuyện gì rồi
11:44Lục Tử An nhíu mày, chắc chứ
11:46Tôi xấu hổ đến mức ngón chân muốn cuộn tròn
11:48Nhưng vẫn cắn răng nói, chắc
11:50Cậu đỡ tôi vào nhà vệ sinh
11:51Rồi xuống phòng khách lấy giúp tôi một hộp thuốc ibuprofen trong tủ đồ
11:55Nhân tiện cắm điện cho cái túi chiều nóng nữa
11:57Cảm ơn
11:57Khi tôi từ nhà vệ sinh bước ra, cậu đã hiểu rõ tình hình
12:00Ánh mắt vừa chạm nhau, tôi đột nhiên thấy chuột dạ
12:03Lông mày cậu nhíu lại
12:04Như thể đủ sức kẹp chết một con ruồi
12:06Đến khi mà còn uống đồ lạnh, cậu tự chúc hổ vào thân đấy
12:08Tôi thấy hơi tủi thân, nó không bao giờ đúng ngày
12:11Tôi biết làm sao
12:12Lĩnh vực này rõ ràng là vùng mù kiến thức của Lục Tử An
12:14Khiến cậu ngẹn lời
12:15Cậu ấy không nói thêm nữa, lặng lẽ cõng tôi về phòng
12:18Nhét túi chiều nóng vào chăn
12:19Tôi vừa cảm kích vừa thấy ái náy, tối nay lại làm phiền cậu rồi
12:23Lục Tử An quay lưng về phía tôi
12:24Rọng chầm chầm, không có gì nữa thì tôi về đây
12:27Hôm sau, tôi như sống lại từ gõ chết
12:29Cùng lúc đó, nhận được tin mừng vô cùng phấn khởi
12:32Người xưa nay toàn thi toán được hai mấy ba mươi điểm như tôi
12:34Lần này phá kỷ lục, được tận sáu mươi mấy điểm
12:36Dù vẫn là chót bàng, nhưng tiến bộ rõ rệt
12:38Lục Tử An đúng là gia sư đáng đồng tiền bắt gạo
12:41Sắp tới là sinh nhật cậu ấy
12:43Tôi phải chuẩn bị thật đàng hoàng
12:44Tối hôm ấy, tôi lấy cơ đói bụng
12:46Đang học giữa trường thì chuồn khỏi phòng học
12:48Sau khi ngắt cầu giao điện tổng, cả tòa nhà lập tức chìm vào bóng tối
12:51Tôi giả vờ sợ hãi hét lên
12:52Lục Tử An, mau xuống đây
12:54Cậu ấy đến nhanh quá, tôi còn chưa kịp thắp hết nến
12:57Im, không sao, vẫn còn cứu vãn được
12:59Tôi bình tĩnh châm cây nến cuối cùng
13:01Bưng bánh kem bước tới, chúc mừng sinh nhật, thầy Lục
13:03Lục Tử An không nói gì
13:05Chỉ lặng lẽ nhìn tôi chầm chầm
13:06Trong ánh mắt ấy thoáng hiện thứ cảm xúc mơ hồ khó gọi tên
13:09Tựa như có một lớp lụa mỏng phủ lên
13:11Làm tim tôi ngứa ngáy không yên
13:12Đúng lúc tôi định nhìn kỹ lại, cậu đã giấu đi cảm xúc
13:15Khẽ mỉm cười, cảm ơn
13:17Tôi ngơ ngác đáp lại, không có gì
13:18Đừng trách tôi vô dụng, trách chỉ trách nụ cười của đoá hoa lạnh lùng này sát thương quá lớn
13:23Phải đi đào rau dại nửa năm mới gượng lại nổi
13:25Lấy lại tinh thần, tôi móc ra mấy quyển tạp chí học thuật về trí tuệ nhân tạo đưa cho cậu
13:29Nè, quả sinh nhật
13:30Cậu nghiêm túc nhận lấy, nói, tống hoan, tôi sẽ cố gắng
13:33Tôi mỉm cười, tôi tin cậu sẽ trở thành người đứng đầu dưới A2
13:36Nhưng cũng đừng tự tạo áp lực quá
13:38Cậu nhìn tôi thật sâu, không đáp lời
13:40Sau hôm sinh nhật đó, giữa tôi và Lục Tử An có sự thay đổi rõ rệt
13:43Cậu nghiêm khắc hơn trong học tập, nhưng trong đời sống lại ngày càng dịu dàng
13:46Những hôm cô giúp việc xin nghỉ, cậu còn xuống bếp nấu cơm cho tôi
13:50Khiến tôi mỗi ngày đều giao động giữa việc cắn răng ghét cậu và ôm tim khanh cậu dễ thương
13:53Thời gian cứ thế trôi qua
13:55Rất nhanh sau đó, giải bóng rổ thường niên lại đến
13:57Khi tôi biết cả Lục Tử An và Triệu Văn Vũ đều sẽ thi đấu
14:00Tôi suýt há hốc mồm
14:01Sách không có đoạn này mà
14:03Nhưng mà, tôi là nữ phụ độc ác đã tự ý thức tỉnh
14:05Bản thân tôi đã là một B.U.G
14:07Thêm chút tình kích cũng không sao
14:08Nghĩ đến việc đây là trận ra mắt của Lục Tử An
14:10Tôi đi sớm đến nhà thi đấu để dành chỗ ngồi đẹp
14:13Vừa ngồi xuống đã thấy Triệu Văn Vũ bước thẳng về phía tôi
14:15Xem ra hôm nay vẫn xui thật rồi
14:16Trong lúc đang âm thầm than thở
14:18Triệu Văn Vũ đã bước tới trước mặt tôi
14:20Hắn ta từ trên cao cúi xuống nhìn tôi
14:22Ánh mắt đầy vẻ đắc ý sắp tràn ra ngoài
14:24Tống hoan, vì muốn xem tôi thi đấu mà cậu đến sớm thế à
14:26Tôi đảo mắt, phản pháo ngay
14:28Thi đấu hôm nay đâu phải mình cậu
14:30Bớt tự luyến dùng đi
14:31Hắn ta cười khẩy một tiếng
14:32Chẳng lẽ cậu đến xem cái tên mọt sách Lục Tử An kia
14:34Tôi vốn là kiểu người rất biết bênh người nhà
14:36Tức quá nên lỡ mùn nói lớn
14:38Mọt sách cũng có thể thắng được cậu
14:39Mặt hắn sầm xuống, lạnh rọng
14:41Hừ, tôi sẽ khiến cậu ta không chạm nổi vào bóng
14:44Cảm giác hắn ta không đùa chút nào
14:45Tôi bỗng có chút hối hận
14:46Đây là lần đầu Lục Tử An tham gia thi đấu
14:49Nếu mọi chuyện diễn ra đúng như lời Triệu Văn Vũ
14:51Chẳng phải sẽ khiến cậu ấy mất hết tinh thần à
14:53Nửa tiếng sau
14:54Tiếng còi vang lên
14:55Trận đấu bắt đầu
14:56Triệu Văn Vũ vừa vào sân đã nhằm thẳng vào Lục Tử An mà chăm sóc đặc biệt
14:59Ai ngờ Lục Tử An hoàn toàn không bị ảnh hưởng
15:01Cậu ấy như một chú cá linh hoạt
15:03Luôn lách giữa đám đông dễ dàng khấu chút trở ngại
15:05Triệu Văn Vũ thậm chí còn không chạm nổi vào gấu áo của cậu ấy
15:08Tôi xem mà máu nóng sôi sụp
15:10Bám chặt lan can hét toáng
15:11Lục Tử An cố lên
15:12Cậu ấy và Triệu Văn Vũ đồng thời quay đầu nhìn về phía tôi
15:15Hiển nhiên là đều nghe thấy rồi
15:16Kết thúc trận đấu
15:17Lục Tử An giành luôn danh hiệu MVB
15:19Tôi bước xuống khán đài
15:20Định chạy đến chúc mừng
15:21Thì giữa đường bị Triệu Văn Vũ chắn lại
15:23Hắn ta như thế bắt gian tại trận
15:25Còn dùng giọng điệu trồng chính thức chất vấn tôi
15:27Cậu thích Lục Tử An
15:28Nã tôi còn chưa kịp phản ứng
15:29Miệng đã tự bật ra
15:30Nếu không tính ra thế
15:31Cậu chẳng bằng cậu ấy điểm nào
15:33Tôi đổi đối tượng chẳng phải là điều quá hợp lý sao
15:35Mặt hắn ta đen như đáy nổi
15:36Lời nói ra cũng vô cùng độc miệng
15:38Với cái đầu chỉ đủ thi được 200 điểm như cậu
15:40Tưởng Lục Tử An sẽ thèm nhìn à
15:41Điểm 200 là do cốt truyện định sẵn
15:43Đâu phải lỗi của tôi
15:44Tôi xiết chặt nắm đấm
15:46Lửa dẫn bốc lên ngùn ngụt
15:47Đúng lúc đó
15:48Lục Tử An chen qua đám đông
15:49Xảy bước đi tới
15:50Tôi tưởng cậu ấy đến giúp mình
15:52Còn thâm mong ngóng trong lòng
15:53Ai ngờ cậu ấy chỉ liếc tôi nhạt nhẽo một cái
15:56Rồi đi thẳng
15:56Cảm giác như cậu ấy không vui
15:58Tôi hất mạnh chịu văn vũ sang một bên
16:00Cắm đầu đuổi theo
16:01Lục Tử An chen dài
16:02Tôi vừa chạy vừa đi mới tạm theo kịp
16:04Nghĩ đến việc cậu ấy không thích vô chương
16:06Tôi cố ý đợi đến chỗ vắng người mới lên tiếng
16:08Thầy Lục này
16:08Cậu giận à
16:09Cậu ấy mặt không cảm xúc đáp
16:11Không có
16:11Vừa rứt lời
16:12Cậu đã tăng tốc
16:13Như muốn bỏ lại tôi phía sau
16:14Tôi lập tức chuyển sang chạy bước nhỏ
16:16Bám sát cậu không rời
16:17Nguyên tắc làm việc của tôi là có chuyện thì phải giải quyết ngay lập tức
16:20Muốn giấu trong lòng hả
16:21Không có cửa đâu
16:22Có điều cứ đuổi theo thế này cũng không phải cách hay
16:25Sau một đoạn
16:26Tôi ngồi thụt xuống
16:27Còn cố tình dên lên đầy khoa chương để gây chú ý
16:29Quả nhiên
16:29Cậu lập tức quay lại hỏi
16:31Sao thế
16:31Tôi tranh thủ ôm lấy đùi cậu
16:33Giọng nũng miệu
16:33Ôi
16:34Lâu quá không vận động
16:35Bị đau không mất rồi cảm giác cơ đùi cậu căng chặt đến lạ
16:37Lần trước ngã vào lòng cậu ấy cũng như vậy
16:39Không lẽ là bệnh gì
16:41Ví dụ như cứ đụng người khác là căng thẳng tột độ chẳng hạn
16:43Khi tôi còn đang suy nghĩ lung tung
16:45Bỗng cảm thấy người mình nhẹ bẫng
16:46Ôi
16:47Lục tử an bế tôi lên rồi
16:48Lại còn là kiểu bế công chúa truyền thuyết
16:50Ai chịu nổi chứ
16:52Tim tôi bắt đầu đập thình thịch
16:53Thịch thịch
16:54To đến mức tôi sợ cậu ấy cũng nghe thấy
16:56Để đánh lạc hướng
16:57Tôi nhỏ giọng hỏi
16:58Cậu định đưa tôi đi đâu thế
16:59Cậu ấy đáp gọn lòn
17:00Phòng y tế
17:01Tôi sợ bị lộ
17:02Vội vàng
17:03Nghỉ một chút là được rồi
17:04Dưới sự năn nỉ mãnh liệt của tôi
17:06Cậu ấy đành đặt tôi xuống ghế dài bên hồ
17:07Lật thu rồi
17:09Ánh nắng không còn gây gắt như hè
17:10Dọa lên người chỉ thấy ấm áp dịu nhẹ
17:12Tôi ngả đầu vào lưng ghế
17:13Lim di mắt
17:14Thở dài khoan khoái
17:15Thấy cậu vẫn đứng đó
17:16Tôi vỗ vỗ chỗ bên cạnh
17:17Ngồi đi
17:18Tôi đâu có ăn thịt cậu đâu
17:19Lục tử an vừa ngồi xuống
17:21Đã buông một câu không đầu không đuôi
17:22Cậu rất thích chịu văn vũ ả
17:24Trước đây lúc làm cho săn tình yêu
17:25Tôi coi như là nổi tiếng khắp trường
17:27Bây giờ mà phủ nhận sạch chân
17:28Thì đúng là quá cố tình
17:29Thế nên tôi đành nhịn cơn ghét bỏ trong lòng
17:32Thừa nhận trước kia cũng thích lắm
17:33Lục tử an hít sâu một hơi
17:35Quay đầu lại
17:36Nhìn thẳng vào mắt tôi mà hỏi
17:37Còn bây giờ thì sao
17:38Tôi lắc đầu như cái chống bỏi
17:39Tất nhiên là không thích nữa rồi
17:41Cái quai hàm đang căng cứng của cậu ấy
17:43Lập tức thả lòng đôi chút
17:44Cả khí thế quay người cũng dịu xuống rõ rệt
17:46Nhưng dường như vẫn chưa hài lòng lắm
17:47Cậu ấy nói tiếp
17:48Hình như trước kia cậu thường tặng đồ cho cậu ta
17:50Ví dụ như bánh quy tự làm
17:52Tôi cười tít mắt treo chọc
17:53Thầy Lục cũng muốn ăn à
17:54Lục tử an không nghĩ ngợi mà phản bác ngay
17:56Không muốn
17:57Đừng có xuyên tạc ý tôi
17:58Tôi nhớ mày
17:59Vừa cố tình khích tướng
18:00Vừa quan sát biểu cảm của cậu ấy
18:02Ban đầu tôi còn định làm cho cậu đấy
18:03Nhưng mà đã không muốn thì thôi vậy
18:05Ánh mắt Lục tử an thoáng lé lên vẻ do dự
18:07Tuy cậu ấy giấu rất nhanh
18:08Nhưng vẫn bị tôi bắt quả tàng
18:10Miệng nói một đằng
18:11Lòng nghĩ một nẻo
18:18Làm cậu ấy giận bỏ đi thật
18:20Sáng thứ bảy
18:21Lục tử an phải đến bệnh viện
18:22Xin nghỉ tôi nửa buổi
18:23Tôi dậy sớm
18:25Lôi mấy nguyên liệu gì
18:26Giúp việc chuẩn bị hôm qua
18:26Từ trong tủ lạnh ra
18:27Bày miệng trong bếp suốt cả buổi sáng
18:29Gần đến giờ ăn trưa
18:30Tôi xách theo hai hộp đồ ăn to đùng
18:32Tới bệnh viện nơi bà nội của cậu ấy
18:33Đang nằm điều trị
18:34Đến trước phòng bệnh
18:35Tôi vừa hay thấy cậu ấy
18:36Đang giúp bà nội lau tay chân
18:37Tôi tựa lưng vào tường
18:39Nhìn ráng vẻ bận rộn của cậu ấy
18:40Mà bỗng dâng trào cảm xúc
18:41Quả nhiên
18:42Đàn ông nghiêm túc là quyến rũ nhất
18:44Đợi đến khi cậu ấy làm xong
18:45Tôi mới ho nhẹ hai tiếng để cậu chú ý
18:47Lục tử an quay đầu lại
18:49Hơi bất ngờ hỏi
18:49Sao cậu lại đến đây
18:51Tôi dơ hai hộp cơm lên cao
18:52Mang cơm chưa tới cho cậu
18:54Còn có một món quà nhỏ nữa
18:55Cậu ấy khựng lại vài giây
18:56Hỏi
18:57Quà gì vậy
18:57Tôi nhét hộp cơm vào tay cậu
18:59Mở ra thì biết
19:00Nói rồi
19:01Tôi nhẹ nhàng đi tới trước giường bệnh
19:02Lễ phép chào hỏi
19:03Cháu chào bà ạ
19:04Cháu là bạn học của lục tử an
19:05Tên là Tống Hoan
19:06Bà nội nở nụ cười hiền hậu
19:08Tiểu an chưa từng dẫn bạn đến đây lần nào
19:10Cháu là người đầu tiên đấy
19:11Tôi chớp mắt
19:12Hơi bất ngờ
19:13Thế thì cháu vinh hạnh thật rồi
19:14Từ nhỏ đã quen với cô đơn
19:15Không hổ là người sẽ thành ông trùn tương lai
19:18Tôi quay lại
19:18Nháy mắt liên tục với lục tử an
19:20Mặt cậu ấy có chút không tự nhiên
19:22Liên cố đánh chống lảng
19:23Bà nên nghỉ ngơi rồi ạ
19:24Ai ngờ bà nội chẳng thèm để ý
19:26Nắm tay tôi thủ thỉ
19:27Tính nó lạnh lùng
19:28Khổ cho cháu rồi
19:28Lục tử an xa sầm mặt
19:30Bà ơi
19:31Bà nội lập tức đổi giọng
19:32Được rồi được rồi
19:33Không nói nữa
19:33Hiếm khi thấy lục tử an sống động như vậy
19:35Tôi nhịn không nổi bật cười trộm
19:37Có lẽ do thuốc bắt đầu phát huy tác dụng
19:39Bà nội nhanh chóng chìm vào giấc ngủ
19:40Lục tử an mở hộp cơm ra
19:42Tầng trên cùng là đầy áp bánh quy nhỏ
19:44Tôi lấy tay che miệng
19:53Thế ra vẫn phải cố gắng thêm
19:54Quyết tâm làm thầy lục hài lòng tuyệt đối mới được
19:56Tay lục tử an đỏ bừng cả lên
19:58Sợ lại dọa người chạy mất
19:59Tôi đành biết điểm dừng
20:00Phải công nhận
20:01Bánh quy đúng là có tác dụng cực kỳ lớn
20:03Chỉ một lần là dỗ cậu ấy vui ngay
20:05Thời gian trôi qua trong in bình và ngọt ngào
20:07Trước mắt đã đến kỳ thi giữa kỳ
20:08Lúc làm bài
20:09Tôi cảm nhận rõ rệt hiệu quả của những buổi học phụ đạo
20:12Trước kia tôi điền tên
20:13Số báo danh
20:14Chọn đại vài đáp án
20:15Rồi xong bài
20:16Giờ thì
20:17Mấy câu dễ của phần tự luận tôi đều viết được đàng hoàng
20:19Vài ngày sau
20:20Bảng điểm được công bố
20:21Tôi hồi hộp bước đến bảng thông báo
20:23Ngừng đầu nhìn lên
20:24Lục tử an không ngoài dự đoán
20:25Danh hạng nhất toàn khối
20:27Triệu văn vũ vẫn là hạng nhì vĩnh cử
20:28Còn tôi không những thành công thoát khỏi vị trí đội sổ
20:31Mà còn lọt được vào top 1.500 trong tổng số 2.000 học sinh
20:34Hơn 400 điểm cơ đấy
20:35Là số điểm trước giờ tôi đến nằm mơ cũng không dám nghĩ tới
20:37Về lại chỗ ngồi
20:39Bạn cùng bàn sụ mặt
20:40Bỏ sang than ván
20:41Đã bảo cùng nhau làm phượng hoàng ngủ say
20:42Cậu lại tự mình cất cánh rồi hả
20:44Tôi mỉm cười
20:45Chắc lần trước đập đầu xong
20:46Vô tình giải được phong ấn
20:47Từ khi mở khóa cốt truyện
20:49Tôi cảm giác não mình cũng bắt đầu hoạt động hiệu quả hơn
20:51Ngoài ra
20:52Còn nhờ có lục tử an
20:53Học thần chính hiệu kèm cặp
20:54Chưa đến
20:55Lớp trường phát bảng điểm cá nhân
20:57Tôi cầm bảng chạy hớn hở ra cổng trường
20:59Lục tử an đã đợi sẵn trong xe
21:00Vừa thấy cậu ấy
21:01Tôi lao tới ôm chặt
21:03Vừa lắp tờ phiếu điểm vừa hét lên
21:04Thầy lục
21:04Cậu là thần tượng của tôi
21:06Có lẽ vì tiếp xúc thân thể nhiều lần rồi
21:08Người cậu ấy chỉ cứng lại chút xíu
21:09Sau đó liền trở lại bình thường
21:11Cậu cầm lấy bảng điểm của tôi
21:12Xem kỹ rồi xoa đầu tôi hai cái
21:14Cười khẽ
21:15Giỏi lắm
21:15À à à
21:16Toàn thân tôi tê dần luôn rồi
21:18Tê mà mềm nhũng
21:19Lục tử an dạo này có phải lén đi học thêm lớp
21:21Cách làm tan chảy trái tim con gái không đấy
21:23Hơn nữa
21:24Như vậy là có hơi thích tôi đúng không
21:25Tôi muốn hỏi nhưng lại sợ tự mình đa tình
21:28Nghĩ đến điểm số vừa cải thiện được
21:29Tôi đành kìm lại
21:30Giờ chưa phải lúc yêu đương
21:32Học hành là trên hết
21:33Vì vậy tôi nghiêm túc ngồi thẳng dậy
21:35Nói đầy quyết tâm
21:35Tôi sẽ cố gắng hơn nữa
21:37Lục tử an
21:38Nhiệt huyết vậy thì từ giờ mỗi tuần thêm hai đề toán nữa nhé
21:40Tôi như bị xét đánh
21:41Mấy bong bóng màu hồng vừa nãy bay sạch
21:43Sáng hôm sau
21:44Không hiểu chỗ văn vũ lên cơn gì mà tự dưng đến tận lớp tìm tôi
21:47Mặt mũi hắn ta viết rõ chữ không cam lòng
21:49Nói mẹ tôi bảo Quốc Khánh cậu đến nhà tớ ăn cơm
21:52Tôi lắc đầu
21:53Không đi
21:53Hắn ta khó chịu
21:54Vì sao
21:55Tôi biểu môi
21:56Không cần lý do
21:57Giai đoạn này trong cốt truyện
21:58Chính là lúc nhà họ chịu gặp khó khăn trong kinh doanh
22:00Theo nguyên tắc
22:01Tôi sẽ vì tình cảm mà nài nỉ bố mẹ đầu tư giúp họ
22:04Nhưng giờ tôi đã tỉnh rồi
22:05Dĩ nhiên không còn ngu đến mức vung tiền ra nữa
22:07Chữ văn vũ không nói móc nữa
22:09Đổi giọng chân thành
22:10Cậu thực sự thích lục tử an à
22:11Tôi cao mày
22:12Chẳng lẽ cậu tưởng tôi đang đùa à
22:13Bị tổn thương rồi
22:15Hắn ta nói khó nghe hẳn
22:16Tống hoan
22:16Lục tử an trong túi sạch hơn mặt
22:18Dù có giỏi đến đâu
22:19Thì sau này cũng chỉ làm thuê thôi
22:21Gu của cậu tụt hạng quá đấy
22:22Tôi thẳng nhiên búng móng tay
22:23Nhà tôi không thiếu gì ngoài tiền
22:25Dìm tôi không được
22:26Hắn ta bắt đầu dọa
22:27Loại đàn ông nghèo thường thủ đoạn nhất
22:28Cẩn thận có ngày bị cậu ta hại chết cũng không biết
22:30Tôi khoanh tay cười lạnh
22:32Cậu đang nói chính cậu đấy à
22:33Trong nguyên tắc
22:34Tôi chết thảm ngoài đường cũng là vì hắn ta
22:36Đợi lúc bố mẹ tôi đau khổ
22:37Vợ chồng nhà họ chịu ngấm ngầm cướp hết khách hàng
22:39Khiến công ty tôi phá sản
22:41Tôi nhớ rõ rành rành những dòng mô tả đoạn đó
22:43Thu lại suy nghĩ
22:44Tôi lạnh mặt cảnh cáo
22:45Cút
22:46Thế mà hắn ta không cút
22:47Còn đường đó làm ra vẻ thưởng cơ hội
22:49Tống hoan
22:49Cậu từng thích tôi lâu như thế
22:50Chắc trong lòng vẫn còn tiếc nuối nhỉ
22:52Thôi thì vì tình xưa
22:53Tôi cho cậu cơ hội làm bạn gái tôi đấy
22:55Tôi vừa ngay quyển sách trên bàn ném thẳng vào đầu hắn ta
22:58Mắng to
22:58Đồ thần kinh
22:59Triệu văn vũ mất mặt trước bàn dân thiên hạ
23:01Vừa mắng vừa chửi rồi bỏ đi
23:02Tôi càng nghĩ càng tức
23:04Quyết định đi rửa mặt cho tỉnh
23:05Kết quả vừa vào nhà vệ sinh
23:07Cửa đã bị người ta đóng sập lại
23:08Quay đầu nhìn
23:09Mấy nữ sinh đang đứng chắn đường
23:10Mặt đầy sắc khí
23:11Hiển nhiên là tôi đã bị nhắm đến
23:13Nhưng tôi hoàn toàn không hề hoảng hốt
23:15Bởi vì mấy người này tôi đều quen cả
23:17Họ chính là thành viên trong nhóm bạn thân của chú Điềm Điềm
23:19Nữ chính trong chuyện này
23:20Sự tồn tại của họ đơn giản là để dọn dẹp hết mọi chứng ngại
23:23Trên con đường tình cảm của nữ chính
23:24Còn việc họ chặn tôi trong nhà vệ sinh
23:26Tám chín phần là vì mấy lời tuyên bố cho làm bạn gái của Triệu văn vũ
23:29Triệu văn vũ đúng là sao trổi
23:31Đi đến đâu xui xẻo đến đó
23:32Trong lúc đang âm thầm mắng chửi
23:34Tôi vừa nửa đùa nửa thật nói
23:35Định chơi trò bắt nạt học đường với tôi hả
23:37Mấy đứa kia lít nhau
23:38Rồi đứa tóc vàng làm đầu đàn liền hùng hồ nói
23:40Phải thì sao
23:41Tiểu tam thì đáng chết
23:42Tôi cười khẩy một tiếng
23:43Không sao cả
23:44Cùng lắm thì bố mẹ mấy người sáng mai đi làm vóc chân trái vào công ty
23:47Rồi bị đuổi việc hoặc phá sản thôi
23:49Tóc vàng gào lên vì tức
23:50Tống hoan
23:51Cậu chơi không đẹp
23:52Tôi nhún vai
23:53Mấy người định bắt nạt tôi trước mà
23:54Đứa ngu mới ngồi đó mà nói chuyện đẹp hay không đẹp
23:57Mặt mũi mấy đứa kia lúc xanh lúc trắng
23:58Không khác gì đèn chớp disco
24:00Vui mắt thật sự
24:01Không được huấn luyện chuyên nghiệp nên tôi không nhịn nổi
24:03Bật cười thành tiếng
24:04Đứa tóc vàng bị chọc điên
24:06Liên xỉa sói
24:06Cái đầu chỉ biết dựa vào gia thế
24:08Có gì đáng đắc ý hả
24:09Xem vào tình cảm người khác
24:11Thi cử thì toàn được 200 điểm
24:12Nếu là tôi
24:13Tôi đã đập đầu vô tường chết quách cho rồi
24:15Tôi lắc ngón tay trỏ
24:16Mỉm cười
24:17Chỉnh lại chút nha
24:18Kỳ thi thắng vừa rồi tôi được hơn 400 điểm đấy
24:20Với cả
24:21Thay vì đứng đây sủa loạn
24:22Chi bằng mấy người quay về quản cho kỹ tên triệu văn vũ đi
24:24Chính cậu ta là người cứ đeo bám tôi mãi đó
24:27Tóc vàng hừ mũi
24:28Mặt đầy khinh bỉ
24:29400 điểm thì làm được gì
24:30Giỏi thì khi thi giữ kỳ sắp tới
24:32Cậu vào tóc 1.000 đi
24:33Tôi lập tức xúi rục
24:34Cá cực xuông thì chán lắm
24:36Cậu phải đặt cực gì đó chứ
24:37Cô ta nghĩ một lúc rồi nói
24:39Cậu thắng
24:39Tôi sẽ công khai xin lỗi
24:40Còn cậu thua
24:41Thì phải xin lỗi điểm điểm trước toàn trường
24:43Tôi gật đầu
24:44Không chút sợ hãi
24:45Được thôi
24:45Tính ra từ giờ đến thi giữ kỳ còn khoảng 1 tháng
24:48Muốn vào tóc 1.000 của khối
24:49Thì ít nhất phải được 550 điểm
24:51Điều đó có nghĩa là tôi phải nâng điểm lên hơn 120 điểm nữa
24:54Có lúc tử an
24:55Cái hách học bá này hỗ trợ
24:56Chắc cũng không khó
24:57Nhỉ
24:57Tôi nghĩ càng nhiều lại càng thấy hoang mang
24:59Nên khi đang học phụ đạo
25:01Liên đưa ra yêu cầu gây chấn động
25:02Hay tối nay cậu đừng về nữa
25:03Lúc tử an trận mắt
25:05Quyển sách trong tay phịch một tiếng rơi xuống lất
25:07Một lúc sau
25:08Mặt cậu ấy đỏ bừng
25:09Lắp bắp nói
25:09Tôi
25:10Chúng ta vẫn còn nhỏ
25:11Mấy chuyện đó
25:12Đợi trưởng thành rồi hãy
25:13Tôi nhận ra cậu ấy hiểu nhầm cái gì
25:14Mặt cũng đỏ bừng bừng
25:15Trời ơi
25:16Trong đầu cậu ấy toàn chứa mấy thứ gì thế hả
25:18Để che giấu sự bối rối
25:20Tôi cố ý nâng cao giọng
25:21Cậu nghĩ đi đâu thế
25:22Lúc tử an ho khan 2 tiếng
25:24Vẫn ngại ngùng hỏi
25:25Vậy
25:25Ý cậu là gì
25:26Sợ lại hiểu lầm
25:27Tôi dứt khoát nói rõ
25:28Tôi cá cực với người ta là thi giữa kỳ phải lọt tóp 1.000
25:31Kỳ nghỉ quốc khánh
25:32Mỗi ngày cậu đều đến phụ đạo cho tôi
25:33Tôi nghĩ cậu cứ đi đi về về như vậy thì phiền
25:36Lại tốn thời gian
25:37Nên mới bảo cậu ở lại
25:38Thấy cậu ấy còn do dự
25:39Tôi bồi thêm một câu chắc nhịch
25:41Gì giúp việc ngày nào cũng ở nhà
25:42Tôi không ăn thịt cậu được đâu
25:44Nói đến nước này
25:45Lúc tử an không còn lý do từ chối
25:46Được
25:47Thế là
25:48Lúc tử an chính thức ở lại nhà tôi
25:49Vì tôi yếu nhất là môn toán
25:51Cậu ấy lập tức thiết kế riêng một kế hoạch học tập
25:53Sau 7 ngày địa ngục huấn luyện
25:54Tôi gầy đi vài cân
25:56Nhưng kiến thức trong bụng thì tăng mạnh
25:57Trước mắt đã đến kỳ thi giữ kỳ
25:59Lúc cầm đề thi trên tay
26:00Tôi lên nở nụ cười
26:01Vài ngày sau
26:02Kết quả được công bố
26:03Tôi chính thức lọt vào top 1000
26:05Thắng cược
26:06Tay cầm bảng điểm
26:07Tôi tìm đến đứa tóc vàng
26:08Cô ta chừng to mắt
26:09Chất vấn
26:10Cậu ra lận đúng không
26:11Tôi cười lạnh
26:12Không chơi nổi thì nói một tiếng
26:13Đổ vấy là sao
26:14Đám học sinh hóng chuyện đồng thanh
26:16Xin lỗi đi
26:16Mặt tóc vàng đỏ như gan heo
26:18Thời gian qua
26:19Bọn họ cứ nghĩ tôi sẽ thua
26:20Nên mở miệng ra là dưa dao khắp nơi
26:22Giờ thì bị phản đòn
26:23Tôi sướng phát khóc luôn ấy
26:25Rằng con một hồi
26:26Cuối cùng tóc vàng cũng phải ngựa ngùng lên diễn đàn trường
26:28Công khai xin lỗi tôi
26:29Tan học
26:30Lục tử A nhắn tin đến
26:31Cậu ấy phải đến bệnh viện một chuyến
26:33Sẽ ghé nhà tôi trễ chút
26:34Tôi về đến nhà
26:35Nghĩ đến thành tích lần này
26:36Cảm thấy phải ăn mừng hoành tráng
26:38Thế là tôi xuống hầm lấy một chai rượu vang
26:40Định bụng tối nay sẽ cùng lục tử A nhâm nhi vài ly
26:42Trong lúc chờ đợi
26:43Vì quá rảnh
26:44Tôi uống lén nửa ly
26:45Không ngờ chai này nồng độ khá cao
26:47Mới uống tí đã thấy lưng lưng đầu óc
26:48Không biết bao lâu sau
26:50Tôi nghe thấy có người bước đến
26:51Vừa mở mắt ra
26:52Tuy nhìn mờ mịt
26:53Nhưng vẫn nhận ra là một cậu chai cực kỳ điền chai
26:55Tôi loạn chọn lao tới ôm luôn
26:57Tôi vòng tay ôm lấy cổ cậu ấy
26:59Kiếm chân lên hôn một cái
27:00Đáng tiếc lại chỉ chạm được vào khóe môi
27:02Bốn mắt nhìn nhau
27:03Tôi như thể bị ai đó bấm nút tắt nguồn
27:05Ý thức đột ngột chìm vào bóng tối
27:13Sỏ dép lao thẳng vào nhà tắm
27:15Ra ngoài
27:16Đang định thay quần áo
27:17Thì bỗng thấy một tờ giấy đặt trên bàn trà
27:18Tôi đã xin nghỉ hộ cậu rồi
27:20Phía dưới còn có một dòng liên quan đến rượu bị gạch đi
27:22Bỗng chốc
27:23Ký ức tôi qua ủa về như thủy chiều
27:25Cứu mạng
27:26Tối qua tôi say rượu
27:27Lại đi hôn lục tử an
27:28Giờ tôi phải đối mặt với cậu ấy thế nào đây
27:30Nghĩ tới nghĩ lui
27:31Tôi vẫn không nghĩ ra cách giải quyết
27:33Thôi thì mặc kệ đi
27:34Việc quan trọng bây giờ là dọn đồ tới trường học
27:36Buổi chiều
27:37Lớp phó văn nghệ lên thông báo
27:38Cuộc thi 10 giọng ca vàng của trường bắt đầu nhận đăng ký
27:41Tôi vừa từ nhà vệ sinh quay lại
27:43Đã thấy mấy bạn chuyên hóng chuyện trong lớp tụng lại thì thầm
27:45Thế là tôi vỉnh tay lên nghe thử
27:46Lục tử an và triệu văn vũ đều đăng ký bài hát rồi
27:49Một người chọn bí mật của tôi
27:50Người kia chọn khinh khí cầu tỏ tình
27:52Má ơi
27:53Hai người này định nhân cơ hội tỏ tình hay gì vậy
27:55Triệu văn vũ thì dễ đoán
27:56Không tống hoan thì chưa điểm điểm
27:58Nhưng lục tử an thì sao
27:59Ai biết
28:00Tôi chưa nghe được tin gì luôn á
28:01Cuộc buôn chuyện còn chưa dừng
28:03Tôi đã chẳng còn tâm trí nghe nữa
28:04Lẽ nào lục tử an định tỏ tình với tôi
28:06Tôi vừa tưởng tượng khung cảnh ấy xong
28:08Trái tim đã như chú nai con đâm đầu vào cây
28:10Nửa tháng sau
28:11Danh sách vòng chung kết được công bố
28:13Lục tử an và triệu văn vũ đều góp mặt
28:15Chỉ là lục tử an hơi ké may
28:17Bốc chúng vị trí biểu diễn cuối cùng
28:18Triệu văn vũ thì hên hơn
28:20Diễn giữa trừng
28:20Trực giác mách bảo
28:21Tên này chắc chắn lại định rời trò
28:23Quả nhiên
28:24Vừa lên sân khấu
28:25Hắn đã nở nụ cười si tình
28:26Bài hát này tôi muốn tặng cho tống hoan
28:28Mong cậu ấy sẽ thích
28:29Câu vừa rứt
28:30Ánh mắt cả hội trường đều rồn về phía tôi
28:32Thậm chí còn có thầy cô trẻ tuổi cười tuet tuet
28:34Như kiểu đang ghép đôi ngầm
28:35Xin lỗi
28:36Các người muốn ship couple thì cũng phải chọn đúng người chứ
28:39Ai mà thèm thành couple với tên ngốc triệu văn vũ này chứ
28:41Tôi bực dọc nhét tay nghe vào
28:43Bịt lại luôn
28:44Chỉ đến khi tới lượt lục tử an
28:46Tôi mới tháo xuống
28:47Khác hẳn với triệu văn vũ
28:48Cậu ấy chẳng nói gì
28:49Chỉ lặng lẽ bắt đầu hát
28:50Khi cậu ấy cất lời
28:51Bí mật trong lòng tớ là
28:53Tớ sẽ luôn yêu cậu mãi mãi
28:54Ánh mắt cậu ấy xuyên qua đám đông
28:56Dừng lại trên người tôi
28:57Khoảnh khắc ấy
28:58Tin tôi như muốn nhảy khỏi lồng ngực
28:59Mẹ ơi
29:00Con yêu rồi
29:01Với giọng hát xuất sắc
29:02Lục tử an đoạt giải nhất
29:04Lúc cậu ấy vừa nhận giải xong
29:05Trong đầu tôi vang lên tiếng nói thúc giục không ngừng
29:07Đi tìm cậu ấy đi
29:08Tôi hít sâu một hơi
29:09Làm theo tiếng gọi con tim
29:11Lèn ra sau hậu trường nhưng không thấy ai
29:12Chẳng bao lâu sau
29:14Lục tử an gửi tới ba tin nhắn
29:15Tôi hí hưởng mở ra xem
29:17Nhưng nụ cười lập tức đông cứng trên mặt
29:18Tống hoan
29:19Tôi đã suy nghĩ vài ngày
29:20Quyết định không tiếp tục làm gia sư cho cậu nữa
29:22Tài liệu học của các môn tôi đã xếp gọn
29:24Trong tủ bên trái phòng học
29:25Hy vọng sẽ hữu ích với cậu
29:27Chúc cậu thi đại học năm sau đạt được kết quả như mong muốn
29:29Rõ ràng lúc hát vẫn rất ổn
29:31Sao vừa nhận giải xong lại thay đổi hoàn toàn
29:33Không đúng
29:34Cậu ấy đã chuẩn bị tài liệu từ trước
29:35Chứng tỏ đây không phải quyết định bốc đồng
29:37Mà là có kế hoạch từ lâu
29:38Vậy thì cậu ấy còn hát bí mật của tôi làm gì
29:41Không phải cố ý chêu tức tôi sao
29:42Nghĩ mãi vẫn không thông
29:44Lòng tôi như bị ai cầm kim châm
29:45Nói đến nghè thở
29:46Hôm sau
29:47Tan tiết là tôi lập tức chạy tới trước cửa lốt trọn
29:49Không thấy cậu ấy đâu
29:50Tôi bèn hỏi một bạn gần cửa sổ
29:52Lục tử an đi đâu rồi
29:53Cậu bạn đó nhún vai
29:54Đi rồi
29:55Tôi nghiến răng canh két
29:56Chạy nhanh lắm
29:57Lục tử an à
29:58Tôi tìm đến nhà cậu ấy
30:00Không ai ở đó
30:01Gọi tới bệnh viện hỏi hộ lý cũng không có
30:03Vì trốn tôi mà cậu ấy chịu khó đến thế à
30:05Nghĩ đến việc hôm sau là cuối tuần
30:07Tôi bè ngồi chờ luôn trước nhà cậu ấy
30:08Hôm nay tôi nhất định phải làm rõ mọi chuyện
30:10Bầu trời dần bị bóng tối nuốt chừng theo thời gian
30:13Mùa thu ở đây
30:14Trên lịch nhiệt độ ngày đêm rất lớn
30:15Tôi chỉ mặc một chiếc váy dài
30:17Gió vừa thổi qua là lạnh run lập cập
30:19Không biết đã hắt hơi bao nhiêu lần
30:20Thì cuối cùng lục tử an về đến
30:21Trông thấy tôi
30:22Khuôn mặt luôn lạnh lùng của cậu ấy hiện rõ vài vết nứt
30:25Tôi cuộn tròn người lại
30:26Hãy nói qua lớp mũi nghẹt
30:27Lục tử an
30:28Nếu cậu còn không về thì tôi chết cống thật rồi
30:30Cậu ấy cởi áo khoác
30:31Đưa cho tôi
30:32Tôi đưa cậu về
30:33Đi thôi
30:33Tôi ngẩn đầu
30:34Ánh mắt mang theo ý uy hiếp
30:36Cậu vừa nói gì
30:37Lục tử an quay người
30:38Cả người toát ra một loại bi thương khó tả
30:40Tống hoan
30:40Chúng ta không phải người cùng thế giới
30:42Cậu về đi
30:43Tôi nắm lấy tay cậu ấy
30:44Giọng ngại ngào
30:45Rốt cuộc là có chuyện gì
30:46Tôi đưa tay kia sờ lên má
30:48Không ngờ lại toàn là nước mắt
30:49Thấy lục tử an vẫn rừng rưng không phản ứng gì
30:51Tôi như vừa uống liền ba bát nước khổ qua
30:53Khổ từ trong ra ngoài
30:54Chẳng lẽ đời này tôi định mệnh phải làm cho săn bị tình
30:57Không được
30:57Tuyệt đối không được
30:59Tôi đã thức tỉnh ý thức
31:00Coi như sống lại lần nữa
31:01Không thể vì một người đàn ông khác mà tiếp tục u mê như trước được
31:04Nghĩ thông rồi
31:05Tôi lau nước mắt
31:06Nén đau quay người bỏ đi
31:07Đèn đường trong ngõ đã cũ
31:08Lúc sáng lúc tối
31:09Tôi luôn có cảm giác như có ai đang theo sau mình
31:12Nghĩ đến lần trước gặp phải tên biến thái lộ hàng
31:14Tôi càng thêm sợ hãi
31:15Cứ thế cuối đầu chạy một mạch ra ngoài
31:17Chỉ đến khi ngồi vào xe
31:18Trái tim treo trên cổ họng mới chịu trở lại vị trí cũ
31:21Sau vài ngày điều chỉnh tâm trạng
31:22Tôi lập tức mời gia sư mới
31:24Nhưng cái người tự xưng là gia sư vàng kia
31:26Trình độ dạy học chưa bằng một phần mười của lục tử an
31:28Tôi cố gắng làm quen vài hôm
31:29Không ăn thua
31:30Đành phải xin đổi người
31:31Thế nhưng đổi tới 7
31:338 lần vẫn không có ai phù hợp
31:34Thậm chí bọn họ còn không bằng đống tài liệu lục tử an để lại
31:37Hết cách
31:38Tôi đành phải tự học lấy
31:39Sau một ngày học tập vất vả
31:40Trong lòng cảm thấy nhẹ ngào
31:42Tôi bẻnh quyết định xuống khu trung cư đi dạo 2 vòng giải khuây
31:44Không ngờ vừa bước chân ra khỏi nhà
31:46Đã bị cái bóng đen bất ngờ xuất hiện hù cho hết hồn
31:48Trước khi kịp hét lên
31:49Giọng nói quen thuộc vang lên
31:51Là tôi
31:51Tôi ôm ngược
31:52Thở hồn hền
31:53Có chuyện gì
31:53Lục tử an hít sâu một hơi
31:55Dạo gần đây
31:56Tôi đã suy nghĩ rất nghiêm túc
31:57Tôi ngương ác
31:58À
31:58Cậu ấy cuối cái đầu vẫn luôn ngởng cao xuống
32:00Giống như chấp nhận số mệnh
32:02Nếu không có danh phận
32:03Tôi cũng không ngại đi theo cậu
32:04Tôi vẫn chưa hiểu gì hết
32:05Cái gì mà dối dám vậy
32:06Lục tử an hỏi nhỏ
32:08Không phải cậu sắp đính hôn với triệu văn vũ sao
32:10Mặt tôi toàn giấu hỏi
32:11Vừa bực vừa buồn cười
32:12Ai nói với cậu
32:13Chính tôi còn không biết mình sắp đính hôn nữa kìa
32:16Cậu ấy trả lời rất thành thật
32:17Triệu văn vũ nói với tôi như vậy
32:18Bảo hai nhà từ nhỏ đã định sẵn thông ra
32:20Đến tuổi trưởng thành sẽ đính hôn
32:21Cuối cùng tôi cũng hiểu
32:23Vì sao lục tử an lại cư xử khác lạ như vậy
32:25Thì ra là cái tên triệu văn vũ khốn nạn kia đang dở trò
32:27Tôi thức đến nghiến răng
32:29Lại thấy lục tử an mềm nhũn như vậy
32:30Chỉ biết giận mà không trách được
32:31Cậu ta nói gì cậu cũng tin
32:33Cậu là heo à
32:34Lục tử an hiếm khi lộ vẻ út ức
32:36Cậu ta còn cho tôi xem cả ảnh chụp chung hai nhà
32:37Và đoạn chắc của người lớn
32:38Tôi thừa nhận mình thật không có tiền đồ
32:40Chỉ cần cậu ấy mềm lòng
32:42Tôi lại chẳng thể cứng rắn nổi
32:43Thế là tôi kéo cậu ấy về nhà
32:45Gọi video cho mẹ hiện đang công tác ở châu Âu
32:47Vừa kết nối được
32:48Tôi liền giới thiệu
32:49Mẹ ơi, đây là bạn trai con
32:51Lục tử an
32:51Mẹ tôi ngơ ra vài giây
32:53Sau đó bịt miệng cười rạng rỡ
32:54Được đó, chàng trai này đẹp trai hơn Triệu văn vũ nhiều
32:57Nhìn mẹ cười mà nếp nhăn khóe mắt cũng hiện ra
32:59Lòng tôi bỗng dâng lên chút chua sót
33:01Mẹ thật sự đã vì tôi mà lo lắng quá nhiều
33:03Nén lại cảm xúc
33:04Tôi nói tiếp
33:05Triệu văn vũ chạy đến trước mặt bạn trai con nói bậy
33:07Bảo hai nhà có hôn ước
33:08Mẹ mau giúp con làm rõ đi
33:10Mẹ tôi còn sốt ruột hơn tôi
33:11Làm gì có chuyện đó
33:12Tôi huyết vào hông lục tử an
33:14Giờ thì cậu yên tâm rồi chứ
33:15Cậu ấy như bừng tỉnh
33:17Gật đầu lia lia
33:18Lưng cũng thẳng tắp hơn
33:18Cô giữ bình tĩnh chào hỏi
33:20Cháu chào gì ạ
33:21Mẹ tôi cười tươi giói
33:22Chào cháu
33:22Chào cháu
33:23Con gái gì hơi bướng
33:31Ai không biết chắc còn tưởng họ mới là mẹ con ruột thứ hai
33:33Tôi quay lại trường học
33:34Còn chưa kịp tìm Triệu văn vũ tính sổ
33:36Hắn đã tự mình tìm đến tận nơi
33:37Hắn ta trông có vẻ tiểu tụy
33:39Chắc là do chuyện làm ăn của gia đình gặp trục trặc
33:41Buộc phải nếm chảy một phe nhân tình lạnh ấm
33:43Nếu là trước đây
33:44Chắc tôi đã đau lòng lắm rồi
33:46Nhưng bây giờ tôi chỉ muốn gõ trống
33:47Thả pháo
33:48Rồi treo băng rôn chúc mừng luôn cho rồm
33:50Giọng hắn ta khẳng khẳng hỏi
33:51Xem như nể tình trước kia
33:53Cậu có thể giúp tôi một việc không
33:54Tôi chẳng muốn tốn thời gian vòng vo
33:56Dứt khoát bóc trần lớp mặt nạ cuối cùng
33:58Cậu muốn tôi rót vốn cho công ty nhà cậu
34:00Triệu văn vũ cứng đờ mặt
34:01Cậu biết rồi à
34:02Tôi hử lạnh
34:03Biết chứ
34:03Tôi còn biết cậu đội mũ vị hôn phu
34:05Chạy đến trước mặt bạn trai tôi bị chuyện
34:07Vậy cậu có thể hắn ta tự động bỏ qua nửa câu sau
34:09Tôi không thể
34:10Tôi lạnh lùng cắt ngang
34:11Tôi còn chưa tính chuyện đánh chó ngã xuống nước
34:13Cậu còn mơ mộng được tôi giúp
34:15Thật nực cười
34:16Triệu văn vũ miến răng
34:17Không cam lòng
34:18Còn dọa ngược lại
34:19Chờ nhà tôi vượt qua cửa ải này
34:20Người đầu tiên tôi xử lý là cậu
34:22Tôi chẳng hề để trong lòng
34:23Không có tôi
34:24Con nữ phụ độc ác từng rút rượt rút cậu ta
34:26Nhà họ chịu chỉ có nước dẹp tiệm sớm thôi
34:28Sau vụ đó
34:29Triệu văn vũ cũng không dám tới tìm tôi nữa
34:30Tôi cũng chẳng buồn quan tâm đến chuyện tồi tệ của hắn ta
34:33Mỗi ngày làm bài tập xong
34:34Tôi lại ngoan ngoãn ngồi nghe thầy Lục dạy dỗ
34:36Cho đến mấy hôm sau kỳ kiểm tra sức khỏe tiền thi tốt nghiệp
34:39Tôi lại nghe thấy tên Triệu văn vũ và Chu Điềm Điềm
34:41Chu Điềm Điềm được chẩn đoán là đã mang thai hơn 2 tháng
34:43Mà đứa bé
34:44Khỏi nói cũng biết
34:45Là của Triệu văn vũ
34:46Thế nhưng
34:47Để cứu vãn công ty gia đình
34:49Dạo trước Triệu văn vũ đã đính hôn với con gái của một nhà buôn trang sức rồi
34:52Giờ phía nhà kia đang náo loạn đòi rút vốn
34:54Nhà họ Triệu chẳng còn cách nào
34:55Đành yêu cầu Chu Điềm Điềm xử lý cái thai
34:57Đồng thời hứa sẽ đưa một khoản tiền an ủi
34:59Chu Điềm Điềm không đồng ý
35:00Ngày nào cũng khóc lóc on sòng
35:02Triệu văn vũ bị kẹp giữa cha mẹ và người yêu
35:04Chẳng khác gì người dưng trong cả hai bên
35:06Vì cậu ta không dám làm gì
35:08Mấy cô bạn thân của Chu Điềm Điềm bèn đăng bài lên mạng
35:10Định chơi bài dư luận ép nhà họ Triệu nhận trách nhiệm
35:12Tóm lại
35:13Sự việc âm ý đến mức toàn trường đều biết
35:15Chưa rõ sẽ kết thúc kiểu gì
35:16Mẹ tôi sau khi biết chuyện còn gọi điện về dặn dò
35:18Hoan hoan à
35:19Con với tiểu lục trước khi đủ tuổi nhớ phải giữ mình đó nha
35:21Chúng tôi ngồi cứng đầu trước máy tính
35:23Đồng thanh gật đầu
35:24Biết rồi ạ
35:24Sau khi ăn xong quả dưa siêu to khổng lồ ấy
35:26Tôi lại tiếp tục dốc sức vào học hành
35:28Nửa năm qua
35:29Dưới sự hướng dẫn của lục tử an
35:30Tôi đã từ một con gà rất vòn vẹn 200 điểm
35:33Trở thành một học bá nhỏ với hơn 600 điểm
35:34Điều này khiến tôi càng tin chắc đầu óc mình từng đần như vậy
35:37Hoàn toàn là do cốt chuyện trói buộc
35:39Giờ tôi đã thức tỉnh
35:40Quả thực là siêu có tiền đầu
35:41Thành tích của tôi cứ thế tiến bước thần tốc
35:43Mỗi lần mẹ thấy bảng điểm
35:45Đều ôm tôi mà hết
35:46Nhà mình chắc tổ tiên phù hộ rồi
35:47Kỳ thi đại học
35:48Tôi đỗ hạng 20 toàn khối
35:49Lọt vào bảng vinh danh của trường
35:51Lục tử an đứng đầu
35:52Tôi đứng cuối
35:53Ừm
35:54Tính ra thì cũng gọi là đầu cuối tương ứng rồi nhỉ
35:56À quên nói
35:57Cậu ấy vào được trường top một toàn quốc
35:58Còn tôi thì vào một trường 985 cũng rất ổn
36:01Hôm đến trường nhận giấy báo trúng tuyển
36:02Vì thành tích lội ngược dòng quá khét
36:04Tôi được mời lên sân khấu chia sẻ bí quyết học tập cho các em khóa dưới
36:07Tôi nói thật lòng
36:08Nhờ có bạn trai tôi học siêu giỏi
36:09Cộng thêm sự kiên trì của bản thân
36:11Tôi mới có thể từ 200 điểm lên hơn 600 chỉ trong một năm
36:14Dưới khán đài dần dần
36:15Thậm chí có người còn ship couple ngay tại trận
36:17Tôi không chống đỡ nổi nhiệt tình của mọi người
36:19Đành rút lui sớm
36:20Thấy lục tử an đang đứng chờ trong hậu trường
36:22Tôi như viên đạn nhỏ lao tới
36:23Nhào thẳng vào lòng cậu ấy
36:25Sau khi ôm một lúc
36:26Chúng tôi ra ghế đá bên hồ nghỉ ngơi
36:28Nhớ tới câu nói cũ của cậu ấy ở đây
36:30Tôi cố ý treo
36:30Lần đầu tiên ai đó ghen là ở chỗ này thì phải lục tử an véo má tôi
36:34Cuối người
36:34Có phải có người nhỏ nhắn nào đó đang thiếu đoàn không
36:36Tôi không đáp
36:37Dùng hành động để phản kháng
36:39Mỗi lần dọa hôn tôi
36:40Cậu ấy đều chẳng dám làm thật
36:41Cái đồ nói miệng mạnh mẽ thôi
36:43Đồ nhát cái
36:44Ừ
36:44Nhưng có lẽ vì không còn bị kỳ thi đại học trói buộc nữa
36:47Lục tử an cũng táo bạo hơn nhiều
36:49Rất nhanh
36:50Tôi đã bị cậu ấy đánh bại
36:51Đúng lúc đó
36:52Một cơn gió thổi qua
36:53Gió mùa hè nóng rát
36:54Giống như nụ hôn của cậu ấy vậy
36:56Tôi cảm thấy mình như que kem
36:57Sắp tan trẻ mất rồi
Hãy là người đầu tiên nhận xét