Skip to playerSkip to main content
  • 2 days ago
Transcript
00:00foreign
00:30늦面丹心 危惧
00:35过云雾 青天再现 危惧
00:42危惧 危惧
00:49为苍生 骑下把剑来相助
01:24Bộ phim Bao Thanh Thiên
01:27Khai Phong Kỳ Áng
01:28Tập 21
01:29Hai hữu
01:39Dẫn chưa đến Hiệu Hương Lầu
01:41Báo cho Bảo Lâm biết sao
01:42Để
01:44Để thật sự không muốn đi
01:47Tại sao không muốn đi
01:49Bảo Lâm coi tôi là hảo bằng hữu
01:51Tôi lại mang chuyện của cổ ra trộm vào Hiệu Hương Lầu
01:54Nói cho hai người biết
01:54Bây giờ kêu tôi đến nói với cổ
01:56Bao đại nhân kêu cổ đến phủ nha
01:57Cổ sẽ cho là
01:58Cho là tôi đã bán đứng bạn bè
02:01Vậy cô ấy có từng nói với đệ
02:03Không được để người khác biết
02:04Cô ấy tra trộm vào trong đó không
02:06Điều này thì không có
02:08Nếu như không có
02:09Thì đâu thể nói là bán đứng bạn bè
02:11Nhưng mà như vậy
02:13Cổ không thể tiếp tục cãi trang
02:15Tưởng là chính mình còn điều tra án nữa
02:17Cô đang lo lắng sẽ dập tắt sự nhiệt tình của cổ
02:19Đối với việc tra án à
02:20Cũng không hẳn vậy
02:24Đại nhân cũng không có nói
02:26Xử lý thế nào sau khi kêu cô ấy đến
02:28Cô Hà tất phải nghĩ đến những chuyện tệ nhất chứ
02:31Phải ha
02:36Sao mình lại không nghĩ đến chứ
02:40Ê
02:41Để đi đâu
02:41Thiệu Hương Lầu
02:42Tên ít của Ản Hộ và Bảo Lâm
02:47Đích thực ra giống nhau
02:47Chắc chắn hai người
02:49Có thể trở thành bạn thân với nhau
02:51Ê là
02:53Sẽ lại có thêm một người
02:55Khiến chúng ta phải đau đầu
02:57Thật ra là như vậy hả
03:01Tôi thật không ngờ
03:03Họ gì tranh danh mà giận nhau
03:04Ngàn nhiên tắt hai người ra
03:06Chúng tôi cũng không ngờ
03:08Thật ra hai người là người của Phủ Cai Phong
03:11Không sai
03:12Chúng tôi là mật thám đặc biệt
03:14Của bào đại nhân
03:15Phải đến tra án
03:16Nhưng chuyện của hai chúng tôi
03:20Chắc chắn không liên quan gì đến Quang Phủ chứ
03:22
03:23
03:23
03:26Người đó cho họ biết đi
03:30Đương nhiên là có liên quan
03:31Nếu hai người không thể thành thân
03:33Thì chứng tỏ cha của hai người
03:34Chưa hòa giải
03:35Cũng chứng tỏ
03:37Hiệu Hương Lầu
03:38Không thể hồi phục như trước kia được
03:39Như vậy đối với Phủ Cai Phong
03:41Và đa số ba tánh
03:42Đều là tổn thức
03:43Cho nên
03:43Cho nên là có liên quan
03:46Đối với Phủ Cai Phong
03:46Cho nên mới phá chúng tôi
03:48Đến điều tra dự án này
03:49Với lại
03:50Với lại đây là một dự án lớn
03:51Hai người yên tâm
03:56Chúng tôi trở về
03:57Sẽ lập tức bỏng báo với bao đầy nhân
03:58Chỉ cần hai người đáng
04:00Chịu được một thời gian nữa
04:01Sẽ lập tức có thể danh chánh
04:02Ngoan thuận đến với nhau
04:03Hai người mau trở về đi
04:07Nếu không sẽ bị người khác nghi ngờ đó
04:10
04:11Chúng ta về thôi
04:12Tiểu thư à
04:21Sao cô khoa trương quá vậy
04:22Chúng ta trở thành là mật thám
04:23Của bao đầy nhân từ lúc nào
04:24Í
04:25Chẳng phải bao đầy nhân đã đồng ý
04:26Để chúng ta tìm hiểu họ tra án sao
04:28Là mật thám của bao đầy nhân
04:29Có gì không thể chứ
04:30
04:31Cô nói có thể thì có thể
04:33Nhưng mà lần sau
04:34Có thể báo trước một tiếng được không
04:35Tôi phải cố sức lắm
04:36Mới nói ra nhiều lời
04:37Giải thích đến nổi luôn
04:38Cả bản thân tôi cũng không tin
04:39Họ có chịu tin không
04:40Không cần biết họ tin hay không
04:42Ít ra tôi đã hiểu rõ
04:43Tại sao một hiệu hương lầu
04:45Lại chia thành hai
04:45Vậy
04:47Bây giờ thì sao
04:49Thì về hiệu hương lầu
04:51Tiểu thư
04:53Tiểu thư
05:02Tại sao họ vẫn chưa nói hết chuyện chứ
05:04Không thể nhanh được
05:06Chắc chắn Bảo Lâm đang bị mắng
05:07Tôi thì mong bao đầy nhân
05:10Nhanh chóng cho cô ấy về nhà
05:11Sao ngươi lại mong cô ấy nhanh về nhà
05:14Cô không biết thôi
05:15Sống ở hiệu hương lầu khổ lắm
05:17Tôi thấy Bảo Lâm sống cũng rất tốt mà
05:20Cô có thể chịu được cực khổ
05:22Chẳng lẽ ngươi không chịu được sao
05:23Không phải tôi sợ khổ
05:24Mà là tôi lo cho cô
05:26Cô ấy rất lanh lợi
05:29Có gì phải lo chứ
05:30Tướng gia sai tôi bảo vệ an toàn cho cô ấy
05:32Tôi không ở bên cạnh cô ấy
05:33Sao có thể không lo
05:34Vậy sao hai người không cùng đến lục hiệu hương đi
05:37Thì cũng do ý của cô nói là
05:39Mỗi người đến một nơi
05:40Thì mới có thể tra hết cả hiệu hương lầu
05:42Ý của cô hoàn toàn không sai
05:46Tôi thấy
05:47Cô ấy cũng có khiếu tra án đó
05:49Cái gì
05:51Cô đừng bao giờ khen cô ấy như vậy nha
05:53Nếu không cô ấy sẽ thật sự không chịu về
05:55Hãy hỏi tôi cương
05:58Đại nhân mời hai người đến thư phòng
06:01Bao đại nhân mua tiểu thư ở trong phủ nha
06:03Không sai
06:05Đã sắp xếp xong chỗ ở rồi
06:06Ngươi sẽ ở phòng kế bên
06:08Có thể bảo vệ cổ bất cứ lúc nào
06:10Nhưng về phía tướng gia
06:11Chẳng phải hai người đã nói với tướng gia
06:13Là ở trong phủ nha hay sao
06:15Tôi đã nói hết với bao đại nhân rồi
06:17Bảo đại nhân cho tôi ở lại đây
06:19Chỉ cần có vụ án chắc chắn cho tôi biết
06:20Hả
06:21Hai người không về hiệu hương lâu nữa à
06:23Chưa chắc không về
06:25Dù gì tôi và tự cường có xin nghỉ phép
06:27Nếu cần chúng tôi hỗ trợ tra án
06:28Vẫn có thể trở về mà
06:29
06:30Đúng không bao đại nhân
06:31Không
06:32Bốn phủ không nói như vậy
06:34Dương Triều
06:36Đại nhân
06:40Đưa hai vị này
06:41Đến chỗ ở đã sắp xếp
06:43Dạ
06:43Mời hai vị
06:45
06:45
06:46Nên thay y phục khác thôi
06:48Ở trong phủ nha ăn mặc như vậy
06:50Không thích hợp lắm
06:51Tôi biết rồi
06:52Tôi kêu tự cường về nhà lấy
06:53Đi
06:54À
06:54Bao đại nhân
07:05Ngài không đuổi cổ về nữa à
07:06
07:08Những gì cô đã nói
07:09Khiến cho bổ phủ có một số suy nghĩ mới
07:12Dưới cô ấy ở lại phủ nha
07:14Còn việc sau này sắp xếp thế nào
07:17Sẽ có dự tin khác
07:18Bao đại nhân
07:20Nói vậy là
07:21Sau này ngài cũng sẽ nghe theo ý kiến của học trò
07:23Cũng không hẳn như vậy
07:25Hả
07:26Cần phải xem ý kiến của cô đề xuất là gì
07:29Ừm
07:30Đại nhân
07:36Triển đại nhân
07:38Dương gia mời triển đại nhân và ai hộ tới nói chuyện
07:40Hả
07:41Ông lại muốn làm gì nữa đây
07:43Chắc là dương gia không muốn chờ nữa
07:45Không tôi tiên rít
07:47Những vấn đề tôi đang lo
07:48Ê là bắt đầu xuất hiện
07:50Đại nhân
07:52Ừm
07:53Hai người mau đi đi
07:54Triển hộ dễ dường như
08:05Có điều gì đang lo lắng
08:07Ừm
08:08Dạ cũng không có gì
08:09Chỉ là triển hộ dễ đang lo
08:12Dương gia có những ý định nóng dội
08:14Làm hỏng đại sự mà thôi
08:15Còn đến hiệu hương lâu
08:18Chẳng phải chúng ta vừa đến đó quậy rồi sao
08:21Dương gia đối bụng hả
08:22Không phải đến ăn là đến đặt tiệc
08:25Dương gia muốn đặt tiệc gì
08:27Bắt đầu từ tối ngày mai
08:29Liên tục ba ngày
08:30Tại hồng lục hiệu hương
08:32Hai nơi đặt sẵn một phòng
08:33Mỗi tối đều đến ăn
08:35Hả
08:36Đến nhà nào ăn chứ
08:38Hờ
08:38Đến cả hai nhà
08:40Dùng ý của dương gia là gì
08:43Chẳng phải họ không chịu mang món ăn của hai nhà
08:46Gom lại thành một sao
08:48Vậy thì
08:49Chúng ta chia ra chọn món hai nơi
08:51Mày tiệc hai nơi
08:53Ý của dương gia là
08:55Món ăn không vừa không lục
08:57Ngồi ăn ở hai nơi
08:59Hoàn toàn không sai
09:01Bất luận thế nào
09:03Chúng ta cần phải một lần một ăn đủ
09:05Các món của hiệu hương lâu mới được
09:07Tại sao dương gia không chờ cái sách của cộng tục thi sinh có hiệu niệm loại đi
09:10Vậy thì phải chờ đến chừng nào chứ
09:12Đi thôi
09:13Ê
09:14Dương gia
09:15Cần phải đặt trước sao
09:16Tối ngày mai
09:17Chúng ta trực tiếp đến thẳng đó là được rồi
09:19Như vậy không được
09:20Có số món ăn cần phải chuẩn bị trước
09:22Đồng thời
09:23Chúng ta phải đề phòng họ
09:25Đông khách không có phòng riêng
09:27Cho dù phải đặt tiệc trước
09:28Cũng đâu cần đích thân dương gia đến đó
09:30Vì có một số món
09:32Phải đích thân ta dắn dọ kỹ mới được
09:35Khách quang vẫn chịu tới ủng hộ
09:37Tại hạ vô cùng cảm kích
09:38Có điều món ăn của hồng hiệu hương chúng tôi
09:40Không thể làm ra theo ý của quý khách
09:43Lỡ như khách quang
09:44Vẫn không giữ ý thì
09:46Cậu yên tâm
09:47Ta chỉ chọn những món sở trực của cậu
09:50Đưa thực đơn cho thiếu chủ xem qua
09:53Dạ
10:05Đây là các món ăn của chức phẩm toàn tịch mà
10:08Không
10:09Đây chỉ có thể tính là nửa tiệc
10:12Bên cậu chỉ cần làm món thôi
10:14Nhưng mà
10:15Phải đúng nguyên vật liệu
10:16Tài nghề phải giỏi
10:17Nếu không
10:19Khách quang yên tâm
10:20Tôi đảm bảo chắc chắn khách quang vừa lòng
10:22Nếu không
10:23Tôi không dám thu tiền
10:25Liên tục ba ngày
10:27Món ăn hoàn toàn giống nhau
10:29
10:33Đây là tiền đà cọc 50 lượng
10:35Đã tài kết quang chiếu cố
10:38Triển đại ca và ải hổ đều đi vắng
10:47Ở lại đây
10:48Cũng không còn ý nghĩa gì
10:49Chữ thư
10:50Chỗ này tốt hơn ở hiệu hơn lầu gấp trăm lần
10:53Ít ra
10:54Ít ra cũng có thể không cần đi rửa chén
10:56Ngươi còn càng nhằn nữa
10:58Tôi sẽ suối cha tôi
11:00Điều ngươi đến nhà bếp
11:01Thế tiểu thư
11:02Cô đừng đối xử với tôi như vậy nha
11:04Tư cường
11:07Theo người chúng ta nên đi đâu
11:09Ta thì không muốn
11:11Một mình trở về phòng
11:12Ngồi không như thằng ngốc như vậy
11:14Hay là
11:15Hay là đi tìm công thông tiên sinh đi
11:18Được
11:20Ông ấy hiện từ dễ gần đi
11:22Tất cả sẽ làm theo yêu cầu của khách quang
11:28Sẽ theo thực đơn của ngài
11:29Để chuẩn bị sẵn
11:31Giờ dẫu tối mai đúng giờ khai tiệc
11:33Ừm
11:34Còn nhất phẩm qua
11:36Khách quang yên tâm
11:39Hai ngày trước không chuẩn bị sẵn
11:41Nhất phẩm qua vào ngày thứ ba
11:42Dự định sẽ theo cách làm chính tông của nhất phẩm toàn tiệc
11:45Tuyệt đối không sử dụng cách làm biến thống thiết kiệm thời gian kia nữa
11:48Tốt
11:50Vậy ta ăn thử hai ngày trước
11:52Chờ món nhất phẩm chinh tông của cô vào ngày thứ ba
11:55Công thông tiên sinh
11:59Những thứ này đều là các vụ án của phủ khai phòng đã xử hả
12:01Không sai
12:02Đây chỉ là một phần nhỏ thôi
12:04Những vụ gần đây để ở chỗ tôi
12:06Còn những vụ trước kia thì để ở chỗ khác
12:09Chà
12:11Có thể tham dự xử lý trong mỗi một vụ án của phủ khai phòng
12:13Chắc là thích lắm đó
12:15Bảo lâm cô nương
12:16Xử xong mỗi một vụ kiện
12:19Ngoài mặt thì hình như rất có thành tựu
12:23Nhưng thực chất thì
12:24Thường có lòng trắc ẩn nhiều hơn
12:26Hả? Tại sao vậy?
12:29Là vì
12:30Phía sau mỗi một vụ kiện đều chính liếu đến con người
12:33Không phải giữa người và người nảy sinh mâu thuẫn
12:37Thì là có người bị tổn hại
12:39Cho nên bao đại nhân thường nói
12:42Thà rằng
12:44Không có người xin trữ quan
12:46Thà không có kiện thưa
12:47À
12:49Tôi đã hiểu rồi
12:52Nói như vậy
12:53Có vụ án để tra để xử
12:55Cũng không phải là chuyện tốt
12:56Có thể nói là vậy
13:00Công thông tiên sinh
13:05Mã hắn
13:06Có chuyện gì?
13:07Đại nhân mời ba dì ra đại sảnh
13:09À
13:10Bao đại nhân cũng mời tôi vào tư cường hả?
13:13Dạ
13:14Tướng gia đã đến
13:15Tiểu thư
13:17Phen này sẽ chết
13:19Đúng đó
13:22Vậy thì
13:22Phải làm sao bây giờ?
13:24Bao lâm cô nương
13:25Cô sợ gì chứ?
13:28Cha tôi đã đến
13:28Lẽ như bao đại nhân
13:29Mang chuyện chúng tôi đã đến
13:30Hiệu Hương Lầu nói cho cha tôi biết
13:31Cha
13:32Chắc chắn cha sẽ ép tôi về nhà
13:34Nếu chỉ vậy còn tốt
13:36Nhưng tôi thì sẽ thê thả
13:38Hai người yên tâm đi
13:41Tôi tin chắc bao đại nhân
13:43Sẽ không làm như vậy
13:44Mời ngồi
13:52Bảo lâm đã đến phụ nhà
13:55Làm phiền bao đại nhân quá
13:58Tướng gia khách sao qua
13:59Không thể nói là làm phiền
14:01Trong phụ nhà không thiếu chỗ ở trò
14:03Thêm hai người không nhiều
14:05Bao chuyển cũng không để cho bảo lâm sen vào xử an
14:09Không ảnh hưởng đến công vụ
14:11Cha
14:14Cha bận nhiều việc
14:15Vẫn tìm đến đây
14:16Có phải không tin những lời con đã nói không?
14:18Ê
14:19Đâu phải cha không tin lời của con
14:21Chỉ là hôm nay hiếm khi
14:22Cha không bận công vụ
14:23Cho nên đến đây xem thử
14:25Con không thi
14:26Cha đâu có mặt trì phục đâu
14:28Như vậy thì được
14:30Nếu không bao đại nhân
14:31Sẽ tưởng là con ở nhà
14:32Thường nói dối với cha
14:33Nên cha mới không yên tâm
14:35Từ cơn
14:38Có thuộc hả?
14:39Mấy ngày nay tiểu thư
14:40Không gây ra phiền phức gì chứ
14:42Mẩm thức ra
14:45Tiểu thư không gây phiền phức gì hết
14:46Thuộc hả hoàn toàn không cần lo cho tiểu thư
14:48Cha
14:50Cha hỏi vậy để làm gì?
14:53Làm như con thường gây ra phiền phức vậy?
14:55Cha không sợ bao đại nhân và con tô tiên sinh sẽ cười con sao?
14:58Được được được
14:59Cha không nói
14:59Không nói nữa
15:00Bảo Lâm à?
15:04Dạ bao đại nhân
15:04Ái hổ đã trở về rồi
15:06Cô hãy đi tìm cô ấy đi
15:08Dạ
15:09Cha
15:10Cha đừng đến đây tìm con nữa
15:12Vài ngày nữa con sẽ về nhà thăm cha
15:13Được được được
15:14Con đi đi đi đi
15:15Từ cơn đi
15:17Thuộc hạ cáo luôn
15:18Bao đại nhân à
15:21Ái hổ và Bảo Lâm không có gì xích mít chứ
15:24Tương già
15:25Bảo Lâm cô nương trong sáng cởi mở
15:28Cô ấy và ái hổ rất thân thiết
15:30Bây giờ đã là bạn thân với nhau rồi
15:32À
15:32Vậy thì lão phụ yên tâm rồi
15:34Ái hổ đang làm công vụ cô phải không?
15:37Không phải
15:38Bác dương già đến phủ nhà ở tạm
15:41Ái hổ và triển hộ về cùng dương già ra ngoài đi dạo
15:44Bác dương già đến phủ nhà ở tạm
15:47Ơ
15:47Bao đại nhân
15:48Có chuyện gì xảy ra vậy?
15:50Không có gì
15:51Dương già muốn được
15:53Sống vài ngày thoải mái
15:54Không bị ràng buộc gì
15:55À
15:57Nếu bác dương già đang ở đây
15:59Theo ly
16:00Lão phụ phải tới thăm viếng
16:01Không phiền
16:02Tương già phải bận tâm
16:03Dương già đến đây
16:05Cũng là muốn được tự tại
16:07Nếu tương già đến gặp
16:08Chẳng phải là khiến cho dương già
16:10Phải làm ra dễ dương già nữa sao?
16:13À
16:13Cũng đúng
16:15Cũng đúng
16:15Vậy thì lão phụ không đến làm phiền người nữa
16:18Cách của bổ dương được chứ
16:23Có thể cùng ăn được nhất phẩm toàn tiệt
16:26Cũng không cần sử dụng cách của công tôn tiên sinh
16:29Phải chờ đợi không biết ngày nào mới có thể thực hiện
16:31Dương già gì muốn có thể ăn được nhất phẩm toàn tiệt
16:35Phải nói là tốn nhiều công sức
16:37Khi nào triển hội dễ ăn đủ món
16:40Thì sẽ biết
16:42Những thứ này rất là đáng
16:45Dương già
16:46Tôi thật không thể hiểu
16:48Cùng là nhất phẩm toàn tiệt
16:50Tiệt có gì khác nhau chứ
16:52Tại sao nhất thiết phải đặc biệt dạng dò thêm
16:54Phải làm đến chính tông
16:55Đúng là người thật sự không hiểu
16:59Nhất phẩm toàn tiệt
17:01Đối với hiểu hương lầu mà nói
17:04Cũng là tiệt lớn hiếm khi được làm
17:07Chẳng những giá cả cao giọt
17:10Và luôn cả yêu cầu về chế biến
17:12Cũng không được qua loa sơ xài
17:14Đối với những nhà hàng bình thường
17:18Tuy cùng là món ăn đó
17:21Đều đã giảm bỏ bớt đi nhiều
17:24Chẳng hạn như món nhất phẩm qua này
17:28Cách làm chính tông
17:30Ít ra phải chuẩn bị trước 2-3 ngày
17:34Mới có thể ứng phó được
17:37Những người khách đến chọn ăn món này
17:39Dương già muốn nói
17:41Mấy ngày qua chúng ta đã ăn
17:43Đêm sau với nhất phẩm toàn tiệt
17:45Còn thua xa nhiều
17:46À
17:47Khác biệt rất xa
17:49Cho nên ta mới nói
17:50Khi nào cậu ăn thì cậu mới rõ
17:52Dương già
18:00Tôi
18:01Tôi có chút việc phải làm
18:03Được được được
18:05Hai người không cần ở đây với ta nữa
18:07Lớn tuổi rồi
18:11Động một chút là phải nằm nghỉ
18:13À
18:15Hai người
18:17Hãy chờ đến ngày mai
18:19Bắt đầu thưởng thức mỹ thực liên tục 3 ngày
18:21Ta đi nghỉ ngơi đây
18:27Bảo Lâm
18:32Đi đâu mới về vậy
18:34Vẫn là hiệu hơn lâu
18:35Cô nên ăn mặc như vầy
18:38Trông sẽ đẹp hơn
18:39Vậy tại sao cô không đổi lại nữ trang
18:42Tôi hả
18:43Không được đâu
18:44Tôi không chịu được
18:46Bảo Lâm
18:48Nghe nói cha cô đã đến đây
18:49Dạ phải
18:50Cũng may tôi ở trong phủ
18:52Nếu không thì
18:53Nếu không tôi sẽ xui xẻo
18:55Mấy món này
19:03Là ông nội con
19:05Năm xưa đã dạy từng món một cho cha
19:07Mỗi một món
19:09Phải tốn hết trên nửa năm
19:11Và trăm lần làm thử
19:12Mới có thể thông qua sự kiểm nghiệm
19:15Chắc con nhớ năm xưa lúc dạy con
19:18Cũng đã khiến con chịu rất nhiều đau khổ
19:20Dạ
19:21Năm xưa cho muốn con tập được lực của cánh tay
19:24Đã ép con tập cử tạ
19:26Nấu ăn và tập gió công
19:29Nhìn vào như không liên quan gì
19:32Nhưng mà thực chất có rất nhiều điểm giống nhau
19:35
19:39Đã làm rõ mục đích thật sự
19:41Của ba người khách kia chưa
19:42
19:43Dạ
19:43Theo con thấy
19:45Họ chỉ muốn được ăn nhất phẩm toàn tiệc
19:47Chính tâm mà thôi
19:47Được
19:52Vậy cha sẽ không truy hỏi mục đích thật sự của họ nữa
19:55Lên xuyên
19:56Tuy họ đã chọn món ăn bữa tiệc
19:58Cha muốn con phải giúp khuếch sức sở trường
20:01Của con trăm mà là
20:01Nấu ra sáu món ăn
20:03Không thể chê vào đâu được
20:04Không thể nói gì được
20:06Dạ
20:07Chắc chắn con sẽ không làm cha thất vọng
20:09
20:11Sư phụ
20:22Ba người này chính là những người đã đến gây phiền phức
20:24Bọn họ đã đặt sáu món này chính là để gây phiền phức
20:27Không thể nhận đơn này
20:28Thôi
20:31Chúng ta lấy lý do gì không nhận đặt đơn này
20:34Cứ nhậm vào những món ăn họ đã đặt
20:37Chủ lợi
20:40Chúng ta mở quang ngang
20:42Có thể ép buộc khách phải chọn món ăn gì hay sao
20:51Sáu món ăn này
20:52Đều là những món hàng nghệ chúng ta đã cung cấp cho khách đến quang ngang
20:56Có thể vì họ không chọn những món cầu làm
20:58Mà từ chối đặt đơn này hay không
21:00Việc làm của chúng ta còn tiếp tục được không
21:03Cha
21:10Đối phương đặc biệt yêu cầu
21:12Mà ăn giấc phẩm qua chính tông
21:13Cha
21:17Con đảm bảo con có thể làm được
21:19Cho dù con có thể
21:22Nhưng không đủ thời gian
21:24Đối phương là người trong nghề
21:26Họ yêu cầu ngày thứ ba mới lên món nhất phẩm qua chính tông
21:29Hả
21:30Hiệu hương lầu đã lâu lắm không làm món nhất phẩm qua chính tông
21:35Được
21:38Theo yêu cầu của khách
21:40Sáu Nhi
21:41Không được làm cho cha
21:43Cha
21:43Yên tâm đi
21:44Con sẽ không làm hư chiêu bài của cha đâu
21:46Dương gia có thể nghĩ ra cách như vậy
21:56Đích thực là khó mà tưởng tượng
21:59Đương nhiên dương gia cho là cách học trò đã nghĩ không có hiệu quả
22:04Cho nên mới làm ngược lại
22:05Từ việc chê bai điểm yếu của họ
22:08Chuyển sang chỉ lấy điểm mạnh của họ
22:10Làm như vậy
22:12Đúng là có thể thỏa mãn nguyên dòng của dương gia
22:14Có thể nhanh chóng thưởng thức được nhất phẩm toàn tiệt
22:16Có điều
22:17Chỉ khổ cho học trò giải hổ
22:19Chuyển hộ dệ
22:21Mỗi ngày đều có thể thưởng thức món ngon
22:23Sao lại là khổ chứ
22:24Khắp thiên hạ không ai
22:26Có thể như công tố tiêu sinh vậy
22:27Hàng ngày ăn món mì lạc
22:29Cũng coi như là món ngon
22:30Nhất phẩm toàn tiệt
22:33Được dương gia khen là món ngon nhất thiên hạ
22:36Sao có thể mang món mì lạc ra so sánh chứ
22:39Bông phủ có thể hiểu ý của triển hộ dệ
22:43Có là sơn hào hải dị
22:45Ăn liền ba ngày
22:47E cũng thành vô dị
22:48Đúng vậy
22:50Nhưng dương gia thì dương không biết đến mệt
22:53Không tố tiêu sinh
22:54Vậy chẳng phải khổ cho tôi và ai hổ sao
22:56Tôi lại muốn được
22:59Mang đổi tô mì lạc của công tố tiêu sinh để ăn
23:02Bao đại nhân
23:08Tôi có thể vào trong không
23:09Đương nhiên có thể
23:10Hãy vào đây
23:12Dạ
23:12Có chuyện gì
23:18Tôi
23:18Tôi đến để đa tạ bao đại nhân
23:20
23:22Cô cảm ơn bổ phủ điều gì
23:24Hôm nay lúc cha tôi đến
23:25Bảo Lâm cô nương
23:26Phủ khai phong sắp xếp chỗ ở cho cô nương
23:29Chỉ là chuyện nhỏ thôi
23:30Hà tất phải đa tạ bao đại nhân chứ
23:32Không tôi muốn
23:33Bảo Lâm
23:34Bao đại nhân phải nghỉ ngơi rồi
23:35Đừng làm phiền nữa
23:36Nếu như cô vẫn không ngủ được
23:38Hãy đến phòng của công tố tiêu sinh ngồi chứ
23:41Tôi
23:41Phải đó
23:42Chúng ta đi tìm ải hổ uống trà đàm đạo
23:44Đại nhân
23:46Chúng tôi xin phép cao lùi trước
23:47Tôi tôi tôi
23:49Đi thôi đi thôi
23:50Tôi
23:51Tôi vẫn chưa nói hết mà
23:53Đi thôi
23:53Cái gì
24:01Cô đến đa tạ bao đại nhân hả
24:04Đúng vậy
24:05Đại nhân không cho cha tôi biết
24:07Mấy ngày qua tôi không phải ở trong phủ khai phong
24:08Để giúp tôi giấu cha
24:10Tuy nhiên phải đa tạ đại nhân
24:11Công tố tiêu sinh
24:20Tôi đến đa tạ
24:21Chẳng lẽ là sai sao
24:22Thông thường mà nói
24:24Mang ơn người ta rồi đến đa tạ
24:25Đương nhiên là không sai
24:27Nhưng mà có nhiều lúc
24:28Không nói ra thì càng tốt hơn
24:29Hả
24:30Tại sao vậy
24:31Đại nhân không vì cô giấu giếm cha cô
24:33Cô ở trong phủ nhà là sự thật
24:36Này cha cô
24:38Đâu có hỏi đại nhân cô ở được bao lâu
24:40Đại nhân hạ tất tự động nói ra
24:42Chuyện cô đã đến hiệu hư lâu chứ
24:44Đại nhân không nói
24:46Tức là đã giúp tôi
24:47Có số việc hiểu trong lòng là đủ rồi
24:49Không cần phải nói ra đâu
24:51Không sai
24:53Nếu cô đa tạ đại nhân giúp cô
24:56Thì cho dù đại nhân thừa nhận
24:58Hay phủ nhẫn đều không thích hợp
24:59Cho nên chúng tôi mới ngăn cô
25:01Đừng nói tiếp nữa
25:02Một chuyện rất đơn giản
25:07Tại sao lại trở nên phức tạp như vậy
25:09Đúng
25:11Cuối cùng cô nói đúng rồi
25:12Lúc tôi mới đến đây
25:14Cũng không quen lắm
25:15Nhưng mà ở lâu rồi
25:16Tự nhiên sẽ hiểu
25:17Những lúc nào
25:18Những chuyện gì nên nói
25:20Hay không nên nói
25:21Nếu cô muốn ở lại phủ nhà
25:22Thì phải học hỏi ở tôi
25:24Tôi rất muốn ở lại phủ khai phong
25:28Nhưng không có chuyện gì để làm
25:32Thật sự rất buồn chán
25:33Nhất là vào lúc
25:34Hai người cùng bắt dân gia ra ngoài
25:36Cô cũng muốn theo chúng tôi ra ngoài hả
25:38Tôi được không
25:40Được
25:41Đương nhiên là được
25:42Chúng tôi là đi ăn tiệc
25:44Chứ đâu phải đi điều tra án
25:46Bao đại nhân sẽ không phản đối
25:48Bắt dân gia càng không có ý kiến
25:50Món ăn đầy bàn
25:51Chỉ có ba người ăn
25:53Thật sự rất lãng phí
25:54
25:55Triển đại ca
25:56Theo Quỳnh
25:57Cho Bảo Lâm theo chúng ta
25:58Đến hiệu hương lầu
25:59Có được không
26:00Nếu Bảo Lâm muốn đi
26:02Đương nhiên là được
26:03Có điều cô ấy đi
26:05Có tiện hay không
26:06Có gì mà không tiện chứ
26:08Phải đó
26:09Triển đại ca
26:10Có gì không tiện chứ
26:11Bảo Lâm cô nương
26:13Cô đã làm công
26:15Ở hiệu hương lầu mấy ngày rồi
26:16Chắc chắn
26:17Có rất nhiều người quen biết cô
26:19Nếu cô và Tư Cường cùng đi
26:21Vậy
26:22Đúng hả
26:23Như vậy thì phiền lắm
26:24Tư Cường
26:26Ê
26:27Tiểu thư
26:28Có chuyện gì
26:28Theo ngươi
26:31Nếu chúng ta đến hiệu hương lầu ăn tiệc
26:32Họ có nhận ra không
26:33Tiểu thư
26:34Không phải tất cả đều nhận ra
26:36Bất quá chỉ một nửa số người
26:37Nhất là những người từng ra sau bếp
26:38Ngươi
26:39Tôi nghĩ tôi không nên đi thì tốt không
26:45Không sao đâu
26:47Không đi thì không đi
26:48Lúc chúng tôi ra ngoài
26:50Cô có thể đến tìm công tâm tiên sinh
26:51Uống trà đàm đảo mà
26:52
26:54Công tâm tiên sinh
26:55Đúng vậy không
26:56
27:00Đúng
27:01Lúc nào cũng hoan nghênh
27:02Bảo Lâm
27:07Uống trà uống trà
27:08Nè nè nè
27:09Nè nè nè
27:11Uống trà
27:11Tạm thuốc
27:32Ủa
27:33Tạm thuốc
27:34Thảo Nhi à
27:35Cô ra sau giường để làm gì
27:38Bây giờ đến chuẩn bị cho nhà bếp
27:40Vẫn còn sớm mà
27:41Tạm thuốc
27:42Có một người làm mới tên là Tiểu Bảo
27:45Nó đi đâu rồi sao không thấy nó
27:46Tiểu Bảo
27:47Có người bà con từ quê lên thăm
27:50Đã xin nghỉ phép ở nhà
27:52Cô tiểu nó để làm gì
27:54À
27:55Không có gì
27:56Nhà bếp thiếu đi một người
27:58Con sợ ảnh hưởng công việc
27:59Cô yên tâm
28:04Nhà bếp thiếu cha gì
28:06Tôi sẽ cho người sắp xếp sẵn
28:08Tuyệt đối không làm chậm trễ cô xuống bếp
28:10Đa tạm thuốc
28:12Phải rồi xáo Nhi à
28:15Người khách đến chỗ mô đặc tiệc
28:17Hình như là ngữ trong nghề
28:18Cô đừng để bị hắn làm khó đâu nha
28:21Tôi biết rồi
28:29Con nhỏ tội nghiệp quá
28:34Mời quay ăn
28:38Mời quay ăn
28:40Quay ăn
28:40Quay ăn
28:41Quay ăn
28:42Tạm người
28:43Tạm người
28:43Tạm người
28:43Tạm người
28:43Tạm người
28:43Tạm người
28:44Quay ăn
28:45Quay ăn
28:46Quay ăn
28:46Quay phải nha
28:47Đừng quay trái nha
28:48Mời quay ăn
28:48Quay ăn vào
28:49Vào đây vô đây
28:50Đừng quay qua
28:51Lên nào luôn
28:52Quay xin mời
28:53Những món ăn như vậy tôi cũng từng ăn
29:02Tại sao hôm nay ăn giàu lại hoàn toàn khác vậy
29:05Đây mới là mùi vị nên có của hiệu hương lầu
29:09Thì ra là cùng một món ăn
29:11Đúng là có thể làm ra mùi vị khác nha
29:17Thiệt là tiếc
29:18Nếu Bảo Lâm cũng có thể đến đây ăn vài miếng
29:21Vậy thì tốt biết mấy
29:22Đa tạ công tố tuyên xin
29:26Bảo Lâm cô nương
29:27Không cần đa tạ
29:29Tôi từng nói
29:30Lúc nào cũng hoan nghênh cô đến
29:33Bảo Lâm cô nương
29:40Cho Từ Cường ngồi xuống cùng uống trà nha
29:43Phải rồi
29:44Sao tôi lại không nhớ đến hắn
29:46Từ Cường
29:47Vào trong này đi
29:48Thiếu thư
29:50Ngươi cũng ngồi xuống uống trà đi
29:52Hả
29:52Sao tôi dám chứ
29:54Có gì con dám chứ
29:55Chúng ta ở hiệu hương lầu
29:57Chẳng phải làm việc chung với nhau sao
29:58Mà ngồi xuống đây đi
29:59Dạ
30:00Tiếu thư
30:00
30:02Tự trót nha
30:03Cảm ơn công tố tuy sinh
30:06Làm việc ở hiệu hương lầu
30:12Tuy là có cực
30:13Nhưng rất có ý nghĩa
30:15Bây giờ
30:17Quá rảnh rồi
30:19Mó ăn ngon quá
30:30Rất ngon rất ngon
30:32Tuy không được coi là cách làm chính tồng
30:49Nhưng cũng khá lắm rồi
30:51Ai hổ à
30:58Đừng ăn nữa
30:59Tại sao vậy
31:01Chúng ta còn phải đến hồng hiệu hương
31:03Những món ăn ấy nguội sẽ không ngon
31:05Vậy không sợ những món này nguội sao
31:08Những món này có nắp đầy
31:10Có thể để lát nữa ăn sao
31:12Đi thôi
31:12Đi thôi
31:13Đi thôi
31:15Ai hổ
31:38Ông Vũ Dương
31:45Món ăn hôm nay thế nào
31:46
31:47Được
31:47Được
31:48Được
31:49Y chang như dự đoán của ta
31:51Tiếc là
31:54Có một số món đã nguội
31:56Thật là đáng tiếc
31:57Những món này
31:59Không tích hợp lên cùng lúc
32:00Tốt nhất có thể vừa ăn vừa lên
32:02Mới có thể đảm bảo thời gian
32:04Ăn vừa đúng lúc
32:04Nhưng mà
32:06Ta biết
32:08Là yêu cầu của ta
32:09
32:11Chúng tôi phải qua lại hai bên để ăn
32:13Cho nên
32:14Món ăn cùng lên
32:15Thì tiện hơn
32:16Hay là như vậy
32:20Ngày mai chúng ta lên một món ăn một món
32:22Ăn xong rồi
32:23Chúng ta chuyển sang lục hiệu hương
32:25Trở về mới ăn món thứ hai được không
32:27Được
32:28Đây là một cách hay
32:30Không biết thiếu trưởng quầy
32:32Có thể phối hợp như vậy không
32:34Được
32:35Nhưng mà
32:37Phải để kết quang qua lại hai bên
32:38Thật là có lỗi
32:39Quy tắc của hai bên định như vậy
32:42Chúng tôi cũng không thể trách cậu
32:44
32:44Chúng tôi chỉ mong ngày nào đó
32:46Hiệu hương lầu
32:46Có thể tái hợp lại
32:48Chúng tôi đỡ phải chạy qua chạy lại
32:50Dạ
32:52Tôi cũng mong như vậy
32:53Nhưng mà
32:54Được rồi
32:55Thiếu trưởng quầy
32:56Cảm ơn
32:57Chúng ta sang lục hiệu hương thôi
32:59
32:59
33:00Đủ rồi đừng rót nữa
33:08Bảo lâm cô nương
33:19Không uống nữa
33:20Con tôn tiên xin
33:22Tôi đã uống đầy bụng trà rồi
33:23Còn uống nữa
33:24Tôi sẽ bị bể bụng đó
33:26Cô không trảnh hàng quyên với tôi
33:28Đã lạnh nhạt tôi sao
33:30
33:30Ông không phải
33:31Ông luôn bận công việc
33:33Tôi không làm phiền ông nữa
33:34Không ngồi nữa
33:35Không ngồi nữa
33:36Đã tài công tôn tiên xin
33:37Tôi đi nha
33:38Đi
33:39Bảo lâm cô nương đi thông thả
33:44No rồi
33:59Thật sự no muốn chết luôn
34:00Đúng là tôi không thể ăn thêm được nữa
34:02Dương lão già
34:05Ông có vừa ý không
34:06Dạ
34:07Vừa ý
34:08Rất vừa ý
34:10Tuy ta giờ ăn no
34:13Nhưng giờ trong mong món nhất phẩm
34:15Hoa chính tông của hôm sau
34:17Chúng tôi đã bắt đầu chuẩn bị
34:18Ngày mai là mối chốt quan trọng nhất
34:21Đúng vậy
34:22Độ lửa kém một chút
34:24Cũng sẽ không giống
34:25Dạ
34:26Nhất định tôi sẽ đặc biệt chú ý
34:28Đã tài tông cô nương
34:29Chúng ta đi thôi
34:30Khách quan đi thông thả
34:33Ngày mai gặp lại
34:34Được
34:35Có mệt lắm không
34:54Không có
34:56Thật sự mệt là ngày mai kìa
34:59Món ăn nhất phẩm qua chính tông
35:02Hôm nay Dương lão già ăn rất vừa ý
35:08Bênh mũi thì sao
35:09Cũng rất vừa ý
35:11Vẫn trông chờ món nhất phẩm qua ngày mai
35:14Nhất phẩm toàn tiệt
35:18Tách ra hai bàn để ăn
35:19Cho dù chúng ta có làm ngon hơn nữa
35:22Cũng không thể nào triển khai hết vị ngon của nó
35:25Y như hiệu hương lầu
35:28Bị tách ra làm hồng lục vậy
35:29Đã không thể tính là hiệu hương lầu nữa
35:33Cũng giống như hai chúng ta
35:37Ngàn nhiên bị tách ra hay vậy
35:40Sao Nhi
35:43Đừng bố cuộc
35:45Quỳnh tin chắc
35:46Sẽ có ngày chúng ta không xa nhau nữa
35:48Hiệu hương lầu
35:50Chắc chắn có thể sẽ trở lại thành một
35:53Đâu dễ dàng như vậy chứ
35:56Cho dù hai người lớn không chịu thân thiện như cũ
36:00Quỳnh cũng chắc chắn không cưới bất cứ ai
36:03Chờ khi hai người trăm năm rồi
36:05Quỳnh cũng sẽ chờ mũi
36:07Xuyên ca
36:09Nhưng mà
36:13Vấn đề là cha của mũi
36:15Xuyên ca
36:19Không cần biết cha mũi muốn gì
36:21Mũi cũng không lấy bất cứ ai
36:23Nhưng mà chú lợi không bỏ cuộc đâu
36:27Hắn có giả tâm rất lớn
36:29Phản lại cha Quỳnh là vì mũi
36:31Hắn một lòng muốn cưới mũi
36:32Sau đó chiếm đoạn hiệu hương lầu
36:33Xuyên ca
36:35Nếu chúng ta không thể nào đến với nhau
36:38Nếu cha mũi cố ép mũi
36:40Lấy chú lợi
36:42Xuyên ca
36:43Mũi sẽ chết trước mặt hai người
36:45Mũi muốn để hai người biết
36:47Tống xạo nhi này
36:49Là thê tử của Lâm Xuyên
36:50Không cần biết là của chú lợi
36:53Hay là người nào khác
36:54Họ chỉ có được thi thể của mũi thôi
36:57Xạo nhi
37:00Nghe nói tối hôm qua
37:23Dương gia dùng tiệc rất vui à
37:25Không sai
37:26Tất cả đều như dự tính của bốn dương
37:29Bốn dương đã lấy sở trường
37:31Của hồng lục hiệu hương hai nhà
37:32Quả nhiên để bốn dương
37:33Tìm lại nguyên vị
37:34Của nhất phẩm toàn tiệt
37:36Tôi dựng gia ăn rất vừa ý
37:37Nhưng đối với nhất phẩm
37:39Qua chính tâm của ngày mai
37:40Giờ rất tràn đầy trong đời
37:41Đương nhiên rồi
37:43Đó là cực phẩm
37:44Phải tốt nhiều công sức
37:45Mới có thể hoàn thành được
37:47Nhưng mà
37:50Tiếc là chúng ta
37:51Chỉ có ba người
37:52Thật sự ăn không hết
37:53Nói ra
37:55Đúng là có chút lãng phí thức ăn
37:57Tại sao dương gia
38:00Không mời thêm vài người
38:02Theo ăn cùng
38:02
38:03Tiên sinh muốn bốn dương mời thêm ai
38:06Đến hiệu hương lầu ăn tiệc
38:08Là phú thương ông chủ dương
38:09Đã nghỉ hù
38:10Không phải bác dương gia
38:12Của năm thanh cung
38:13Và biết thân phận
38:15Giải dạng của bốn dương
38:16Chỉ có người của phủ khai phòng
38:18Mời bao đại nhân đi
38:20Đương nhiên không thích hợp
38:21Nhưng mà
38:23Nhưng mà công tốt ti sinh
38:24Rảnh rồi
38:25Có thể đến thưởng thức
38:26Triển hộ về
38:30Trước giờ tôi quen ăn thanh đạm rồi
38:32Công tốt tiên sinh
38:33Không cần ăn thật nhiều đâu
38:34Có thể thưởng thức món nhất
38:36Phạm hoa chính
38:37Tông dương gia đã cực liệt giới thiệu
38:38Thì có sao đó
38:39Tốt quá
38:41Nếu công tốt tiên sinh
38:43Có thể đi cùng
38:44Thì hay biết mấy
38:45Dương gia
38:47Bốn dương biết
38:49Công tốt tiên sinh
38:50Bấn nhiều công vụ
38:51Đêm nay đừng đi
38:52Ngày mai
38:54Ngày mai
38:55Hãy nế mặt bốn dương
38:57Đi cùng bốn dương
38:58Hay là
39:00Để bốn dương
39:01Thái công tôn tiên sinh
39:02Xin phép bao đại nhân
39:04Đừng mà
39:05Không dám làm phiền dương gia
39:06Đến kinh động bao đại nhân
39:08Học trò
39:09Xin tuân lệnh
39:10Tốt
39:12Tốt
39:13Được như vậy
39:14Bốn dương đối với bữa tiệc đêm mai
39:16Sẽ rất trong mong đó
39:18Ăn như vậy
39:35Thật sự quá tàn nhẫn
39:36Nếu cứ tiếp tục nữa
39:38Tôi thật sự chịu không nổi
39:39Phải cô không ăn cơm trưa sao
39:41Đừng nhắc nữa
39:42Đêm qua thật sự tôi đã ăn quá nọ
39:44Hai ngày tiếp theo mà
39:46Tôi chỉ dám ăn bữa tối thôi đó
39:48Bảo Lâm
39:51Cô và Từ Cường đi chung với chúng tôi nha
39:54Có thêm người thì có thể ăn ít lại
39:56Tôi không thể đi
39:57Người của Hiệu Hương Lầu đều quen biết chúng tôi
39:59Thì có sao đâu chứ
40:01Dù gì hai người cũng không trở lại đó làm việc nữa mà
40:03Có rồi
40:09Chúng ta đến phòng của công tâm tiên xin uống trà
40:11Uống trà có thể giúp tiêu quá thức ăn
40:13Tối nay có thể ăn tiếp
40:15Bảo Lâm đi uống trà với tôi đi
40:17Không đâu tôi không muốn đi
40:19Đêm qua ở phòng công tâm tiên xin uống đây một bộn trà
40:22Bây giờ nghĩ tôi cũng thấy sợ
40:24Vậy thì đừng uống
40:26Trò chuyện với tôi cũng được mà
40:28Ái hổ tôi không đi đâu
40:30Hôm qua cha tôi đến thăm tôi
40:32Hôm nay tôi phải trở về thăm lại cha
40:34Để trong lòng cha thoải mái một chút
40:35Ái hổ cô nói với công tâm tiên xin dùm tôi nha
40:39Được không thành vấn đề
40:40Dạy tôi đi nha
40:41Trời
40:45Tiểu thơ
40:51Cuối cùng chúng ta cũng có thể về nhà
40:53Về nhà
40:54Chúng ta đã nói khoác với Sảo Nhi và Lâm Xuyên lớn như vậy
40:57Có thể phủ tay bỏ mặt sao
40:58Vậy ý của tiểu thơ là
41:00Chúng ta về hiệu hương lầu
41:03Thật hả
41:04Tối ngày mai công tâm tiên xin sẽ cùng đi với chúng ta đến hiệu hương lầu
41:09Rõ ràng triển hộ dạy biết tôi không hứng thú với Sơn Hào Hải dị gì đó
41:16Tại sao cứ phải cố ý trước mặt dương gia ép tôi đi chứ
41:20Công tâm tiên xin đã nặng lời rồi
41:22Sao có thể gọi là ép tiên xin
41:24Thứ nhất
41:26Nhất phẩm toàn tiệt
41:28Đích thực đáng để thưởng thức
41:30Đúng vậy
41:30Thứ hai
41:31Đúng lúc có thể chia vui với dương già
41:33Thứ ba
41:34Công tâm tiên xin vì tôi và Ải hộ
41:37Chia bớt đến nặng không thể không ăn
41:39Chắc lẽ cũng không đồng ý sao
41:41
41:43Phải đó
41:45Bắt ba người chúng tôi phải ăn hết hai bàn tiệc
41:48Thì ác lắm
41:49Công tâm tiên xin
41:50Tốt nhất cùng đi đi
41:51Không không không
41:52Đã hứa với dương già không thể không đi được
41:55Đêm nay thì miễn đi
41:56Nếu nhất thiết phải tìm người ăn phụ
41:59Tại sao không tìm Bảo Lâm và Từ Cường cùng đi
42:01Người của Hiệu Hương là quen biết hai người thì đã sao
42:04Đi cùng với dương già thì đã là khách của họ rồi
42:07Ê
42:09Công tâm tiên xin nói không sai
42:11Ai hổ
42:12Hả
42:12Bảo hai người họ đi cùng
42:13Quá trễ
42:15Cô ấy đi rồi
42:16Đi rồi
42:17Cô đi đâu
42:18Cô ấy nhờ tôi nói với công tâm tiên xin một tiếng
42:21Quáy về nhà thăm gia
42:22Tạm biệt
Be the first to comment
Add your comment

Recommended